Tình Yêu Cùng Tên - (Chương 6) - Tác giả Miêu Chi Yêu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Trong tiếng thét chói tai Tiêu Vũ hoàn toàn ngây người, tại sao tên này xuất hiện tại đây, cậu ta không phải là
DANH SÁCH CHAP. Yêu người cùng tên - Chap 1. Yêu người cùng tên - Chap 2. Yêu người cùng tên - Chap 3. Yêu người cùng tên - Chap 4. Yêu người cùng tên - Chap 5. Yêu người cùng tên - Chap 6. Yêu người cùng tên - Chap 7. Yêu người cùng tên - Chap 8.
Để học được cách gọi tên lãng mạn như người Anh, hãy cùng planguages tham khảo những thuật ngữ ngọt ngào sau đây. Nội Dung Bài Viết Love/luv Tại Anh, nhiều người rút gọn "love" thành "luv" và đây là một trong những thuật ngữ gọi người yêu phổ biến nhất.
Vì sao không nên yêu người cùng tuổi. 2.1 1. Thường xuyên cãi nhau vì ngang như nhau. 2.2 2. Bất cập trong xưng hô. 2.3 3. Một người cố trẻ đi, người lại muốn già dặn chín chắn hơn. 2.4 4. Tính đến chuyện cưới xin, con gái sẽ là người vội hơn.
Kết luận: Nhiều người cùng đứng tên Sổ đỏ khi những người đó có chung quyền sử dụng đất, chung quyền sở hữu tài sản gắn liền với đất. Trong trường hợp cùng nhận chuyển nhượng thửa đất nếu muốn chuyển nhượng nhưng người cùng đứng tên Sổ đỏ không
Yêu nhiều người cùng lúc có nghĩa là gì? Yêu nhiều người cùng lúc Gọi là khiêu dâm hoặc trữ tình. Chỉ là một câu đố vui, thú vị nhưng Đồng Dao biết nhiều người "bắt cá hai tay", "bắt cá nhiều tay", đó là lý do bạn không nên yêu nhiều người. Một lần.
ecVfB. Ca khúc Yêu Người Cùng Tên do ca sĩ Trường Sơn thể hiện, thuộc thể loại Trữ Tình. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát yeu nguoi cung ten mp3, playlist/album, MV/Video yeu nguoi cung ten miễn phí tại
Tác giả loại Truyện TeenNguồn vozTrạng thái FULLSố chương 67Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Cậu là một sinh viên ngành kiến trúc vừa mới ra trường, may mắn thay khi được vào công ty của người quen để làm việc, một điều mơ ước đối với nhiều sinh viên trong thời buổi kinh tế hiện nay. Một kiến trúc sư trẻ tuổi, bắt đầu bươn... chải với cuộc sống với nhiều thách thức và hoài là một người đẹp trai phong độ, cực kỳ menly nhưng mỗi tội nhát gái. Từ nhỏ đến lớn không hề có đứa bạn gái nào, đã vậy học ngành xây dựng chỉ toàn đàn ông với nhau, và dù có đứng trước gái xinh đến mấy, cầu đều tỏ ra tự tin và nghiêm túc, cho đến khi gặp được cô
- Mày cứ suốt ngày dí mắt vào cái máy vi tính thế thì bao giờ mới có người yêu hả con ? Ra đây mẹ bảo. Mẹ mình quát, vừa đứng dậy thì ông nội đi vào. - Con chào ông - Ừ, mẹ con nói phải đấy, lo mà cưới vợ đi để cho ông bế cháu. - Ông ngồi đây đi ạ! Lần nào cũng vậy, cứ về đến nhà thì cái điệp khúc vợ con làm tôi ong hết cả đầu. Tôi cũng sốt ruột muốn có người yêu lắm chứ, nhưng cái giống đời không phải cái gì cũng như mình mong muốn. Vợ với chả con! - Ông xem, nhà có mỗi nó. Con thì ốm đau mười mấy năm nay. Con "thăng" lúc nào không biết. Nó không cưới sớm thì con làm sao được bế cháu mình. Nói mà mặt nó cứ trơ ra ấy. Tôi cười, mẹ luôn thế, nói thì nhiều, nhưng trong lòng thương yêu tôi lắm. Tôi nói - Thôi được rồi, lần sau con về con sẽ dẫn theo 1 cô xinh đẹp nết na về cho bố mẹ và ông duyệt. 25 tuổi đầu, qua cái tuổi bẻ gãy sừng trâu lâu rồi, mới ra trường được một thời gian. Công việc đã ổn định, chỉ còn chuyện vợ con nữa. Thế mà ai cũng cuống quýt hết cả lên, trừ bố mình. - Tùng này, con cũng lớn rồi. Nhà có 1 mình con, bác cả lại không có con trai, sau này chuyện hương hỏa của cả dòng tộc nhà mình con phải lo liệu. Con còn trẻ, cứ tính chuyện sự nghiệp cho ngon lành đi, 2 năm nữa đem về cho bố mẹ 1 cô con dâu ngoan ngoãn. À, cái android này dùng làm sao, có khác ios mấy không con. Bố đang định bảo con lên đời dùm bố cái máy 3gs cũ rích này đi. Lên đời iphone 4 hay iphone 5 cũng đc, bố đưa tiền cho bố tôi nháy mắt. - Ôi dời ơi, đấy ông xem, bố nó còn nối giáo cho giặc nữa kìa. Giục nó chuyện vợ con , ông lại bảo từ từ. Ông đi dạy con nhà người ta cả năm mà có mỗi chuyện bảo nó cưới vợ cho tôi mà không xong. Mà thằng Tùng - mẹ cấm từ nay biếu bố mày mấy cái đồ công nông công nghệ gì sất nha, suốt ngày ông í dí mặt vào cái tab hay pad gì gì đấy. Chả hiểu có gì mà cắm mặt vào đó cả ngày được. Mà sao chả thấy mày biếu mẹ gì hết thế - Mẹ mình hắng gióng - Ơ thế lúc nó đưa tiền bà có cầm ko thế - À, ừ thì...nhưng mà đấy là tôi giữ cho nó sau này, có công có việc còn bỏ ra mà dùng chứ. Tôi bụm miệng cười, chả hiểu sao bị chửi nhưng tôi thấy vui lắm. Bố tôi là giáo viên dạy Văn, đang làm hiệu trưởng một trường cấp 2. Năm nay mới sấp xỉ có 50 tuổi nên tính cũng thanh niên và thoải mái lắm. Được cái bố tôi thích dùng đồ công nghệ, tiện cho việc đọc báo, cập nhật tin tức. Đi làm lâu rồi nên đợt này về tôi mua biếu ông con samsung tab lại cuộc nói chuyện còn dang dở, ông nội tôi lên tiếng. - Ông thấy mẹ cháu nói đúng đấy, người ta bảo cưới vợ phải cưới liền tay. Bây giờ người yêu chưa có thì phải xúc tiến đi tìm, đi tán đi cháu . Ngày xưa bố mẹ cháu 22 tuổi đã lấy nhau rồi, giờ cháu cứ để ông phải giục. Ông gần 80 tuổi rồi, cháu phải nhanh để ông bế chắt nội chứ! - Dạ, con biết rồi, ông với bố mẹ cứ yên tâm, chuyện hạnh phúc cả đời con phải lựa chọn kĩ lưỡng chứ ạ! - Đang nói thì điện thoại tôi reo, chú Quang gọi. - Alo chú ạ...Vâng...Vâng... Để cháu chuẩn bị rồi đi luôn. - May quá gặp được cứu tinh, chú Quang là giám đốc công ty mình làm. Chú là chồng của dì ruột - em gái tựa mẹ. Mẹ mình sốt sắng! - Sao thế con? - Chú Quang vừa điện, công ty có việc con phải đi gấp mẹ ạ - Ơ hay, vừa mới về hôm qua, hôm nay đã gọi đi rồi là sao, mày để mẹ gọi cho chú. - Nói là làm, mẹ mình rút điện thoại ra gọi luôn , nói to - Này, cả năm con tôi nó về được mấy lần, mới về được 1 ngày chú đã gọi nó đi là sao, công ty hết người à. - ...... - Nó vẽ à! Rồi. Nhưng mà này, chị nói cho chú biết, nó đi theo chú cả mấy năm nay rồi, chú phải giục nó cái chuyện vợ con cho tôi. Không là tôi kéo nó về quê rồi lập nghiệp ở quê đấy. Xa bố xa mẹ, chỉ đi làm kiếm tiền chả biết gì hết. Tôi sốt ruột lắm rồi. - ... - Ừ, tôi cúp máy đây. Mẹ thở dài, mặt ngệt cả ra. Bố nói - Có chuyện gì thế con? - Dạ, bản thiết kế con làm có chút sai sót, chú bảo con lên làm nốt cho xong để mai chú đem ra sở công thương người ta thẩm định lại. - Công trình gì thế con? - Khách sạn bố ạ! - Thôi, có việc gấp thì chuẩn bị mà đi đi con, không lại nhỡ việc. Mẹ tôi lại than! - Khổ thân con tôi, chưa kịp nghỉ ngơi mà đã phải đi rồi, công việc gì thì công việc, cái gì cũng ôm đồm vào người. Mày nhớ lời mẹ dặn chưa? - Dạ, con nhớ rồi! - Nhớ xong cứ để đấy, về mẹ mày bảo - Hề hề. Ông! con có việc gấp phải đi, ông với bà ở nhà giữ sức khỏe nhé, ông thích gì? Lần sau con về con mua biếu ông - Cha bố nhà anh, chỉ được cái mồm, sao ko dùng cái mồm này đi tán gái đi, tôi chỉ cần anh cho tôi 1 thằng chắt là được rồi. - Ok sir tôi đứng nghiêm chắp tay tuân lệnh Tôi vào nhà trong chuẩn bị đồ rồi đi Hà Nội luôn. Ra bắt xe đi mà lòng cũng ngổn ngang thật. Ngồi trên xe, nghĩ vẩn vơ, hai mấy tuổi đầu rồi, cái gì cũng bố mẹ lo, cả năm về được vài lần. Mẹ thì ốm gần 20 năm nay, lương bố thì chỉ đủ ăn đủ tiêu. Bố mẹ cũng vất vả tần tảo, mãi mới được như bây giờ, có chút của ăn của để. Nghĩ đến cái cảnh con 1 vất vả, nhiều lúc tôi cũng muốn có 1 đứa em để mình chia sẻ gánh nặng với nó, ước gì có 1 người chị để những lúc buồn tôi có thể gục đầu vào vai chị mà khóc như 1 đứa con nít. Tôi ko dám khóc trước mặt bố mẹ, không muốn bố mẹ thất vọng, vì con cái là tài sản duy nhất của bố mẹ mà. Lên đến Hà Nội, tôi bắt xe đến công ty ngay. Sơ qua về công ty của chú mình. 1 công ty xây dựng có tiếng ở Hà Nội, cũng có 4, 5 chi nhánh trải đều toàn miền Bắc. Chủ yếu là thiết kế, tư vấn, đầu tư xây dựng các công trình giao thông, cơ sở hạ tầng, cả kiến trúc nữa. Mình thì đảm nhận mảng kiến trúc. Công việc hằng ngày là ngồi máy và thiết kế. Một công việc khô khan với nhiều người, nhưng với tôi nó là cả 1 niềm đam mê. Khi tinh thần thoải mái + đam mê, bạn có thể ngồi cả đêm để làm việc. Tôi cũng vậy, công việc của tôi luôn bắt mình phải đổi mới, phải nảy ra những ý tưởng độc đáo. Tôi yêu công việc đang làm. Thứ nhất nó làm tôi không phải bận tâm đến chuyện mà bố mẹ tôi giục lúc nãy, thứ 2 nó cũng tạo cho tôi 1 khoản kha khá. Tôi đang rất hài lòng về cuộc sống hiện tại trừ việc đôi khi phải bận tâm đến cái khoản bạn gái, người yêu, vợ con rắc rối kia. Bước vào phòng giám đốc - Cháu chào chú ạ! - Ừ, ngồi đi - Bên sở công thương họ gây khó dễ gì ạ! - Ừ, sáng nay họ trả lại hồ sơ, bảo phải sửa lại, mà không biết sao đợt này họ soi kĩ thế? - Thế "bôi trơn" đầy đủ rồi chứ ạ - Tất nhiên rồi, chú nghe nói bọn Lade đợt này muốn nhảy vào, mình đang chiếm thị trường, chắc có khó dễ rồi. Mà thôi cháu xem lại hồ sơ, bản vẽ đi, rồi đưa lại bên kết cấu họ xem. Làm nhanh nhé, còn chuyện kia để chú lo. Mà về nhà bố mẹ nói gì không? - Mệt lắm chú ạ, nhưng mà buồn cười. Cháu còn ngời ngời thế này, lo gì ế vợ chú nhỉ? - Cứ liệu đi là vừa, chú thấy cái Trang cũng thích cháu đấy chứ. Cháu tôi đẹp trai, nhà con 1, gia đình gia giáo, làm gì có đứa nào mà không thích chứ! Có tiếng gõ cửa. Em Trang - thư kí của chú tôi bước vào, tay cầm tập hồ sơ trên tay. Trang sở hữu khuôn mặt ưa nhìn, ko nói quá thì xinh đẹp, nhưng xinh kiểu hiện đại, thông minh, sắc xảo. Đặc biệt đôi môi nhìn gợi cảm, má lúm đồng tiền. - Cháu chào chú, em chào anh! - Ừ, chào em. Em ngồi đi - Dạ, đây là hồ sơ bên sở công thương gửi anh Tôi luôn vậy, trước con gái dù có xinh đến mấy, tôi vẫn luôn tỏ ra tự tin, tỏ ra nghiêm túc. Người ta bảo gái xinh chỉ để ngắm chẳng sai chút nào. Mấu người lí tưởng của tôi là 1 cô gái hiền lành, dịu dàng. Nhìn lại bản thân thì tôi cũng thuộc dạng đẹp trai phong độ, cao 1m78, nặng 60kg, tóc để kiểu undercut, mặt thì râu ria cũng ra trò nên ai cũng bảo menly, mỗi tội nhát gái. Khổ nỗi cái ngành xây dựng này toàn đàn ông với nhau, chẳng có đối tác nào là con gái. Mỗi lần đi gặp khách hàng toàn phải kéo em Trang đi cùng. Đứng dậy chào ông chú rồi đi ra ngoài, e Trang cũng đứng dậy đi đi theo luôn. Bước ra tới cửa - Anh Tùng, chiều đi café ko anh? - Anh còn sửa bản vẽ không biết có kịp ko, nếu xong sớm anh gọi! - Vâng mặt bí xị Mình thì coi em nó như em gái, lúc nào cũng nhí nhảnh quanh mình. Tạm biệt e nó, bước vào thang máy để lên phòng làm việc. Tranh thủ bỏ bản vẽ ra xem qua, mọi nhân viên trong công ty đều biết mình hết với lại là trưởng phòng thiết kế, đi ra ngoài ai cũng chào nên ko phải là chuyện lạ. Mồm thì lúc nào cũng chuẩn bị cười khi gặp người hơn tuổi. Cổ thì gật liên tục khi gặp nhân viên thua tuổi. Phòng thiết kế của tôi gần chục mạng, mình làm trưởng phòng, cũng có những anh chị hơn tuổi, cũng có người ít hơn , có người mới ra trường. Được cái mọi người cũng đoàn kết, đồng lòng nên tôi cũng an tâm. Làm việc đến tận tối muộn mới xong, nhìn đồng hồ cũng 6 rưỡi rồi. Ra khỏi phòng thì mọi người về hết. Xuống tầng 3 thì vẫn thấy e Trang còn ngồi. - Ê nhóc, chưa về à e, chú Quang về chưa? - Chú về rồi anh ạ, e ngồi đợi anh - Gì cơ, tai anh có nghễnh ngãng không vậy, EM NGỒI ĐỢI ANH - Vâng, thì sáng e rủ a đi café còn gì? - Zời, đợi người yêu qua đón chứ đợi gì thằng ế vợ này! - Anh này! Anh mà cứ như vậy thì đợi ma nó lấy nha. Mà muộn rồi đi ăn đi anh. - Ơ thế không phải đợi người yêu thật à? - Đã bảo không mà lại, đi theo e, hôm nay a phải đãi e vì cái tội sáng nay bỏ bom e đến tận bây giờ! - Rồi rồi, từ từ... - Anh lúc nào cũng từ từ, bảo sao giờ vẫn ế, ế, ế. Đi thôi anh Nó nhe răng cười Ít khi tôi cười thoải mái như vậy, dường như cuộc sống bận rộn làm con người mình chẳng còn biết nghĩ đến chuyện gì nữa. Bên cạnh Trang, con người láu lính, vui tính làm tôi quên đi hết mệt mỏi. Thỉnh thoảng đi chơi cùng em nó cũng vui. Không biết em nó có thích mình thật không nhưng hiện tại trong tôi, tôi chưa sẵn sàng cho 1 mối quan hệ ràng buộc nào cả. Ăn tối xong cũng đến 9 giờ. - Anh, đi xem phim đi - 9h rồi, không biết còn phim hay không? - E vừa check rồi, megastar đi anh, 10h mới suất cuối cơ - Nhưng xem xong đến 11 rưỡi, e về có muộn ko? - Lúc nãy mẹ gọi e bảo đi chơi với anh rồi, yên tâm đi. Anh lai e đi, tí e xế anh về nhà, sáng a đi từ bến xe lên ko đi xe máy đúng ko? Trang lại nhăn nhở, cười hì hì. Trên con xe vespa của Trang, tôi chở Trang. Có vẻ con nhóc thích thú lắm, đi đường mà nó cứ thao thao bất tuyệt, kể chuyện trên trời dưới biển. Đang đi đường bỗng Trang ôm lấy tôi, nhẹ nhàng nói, không phải cái giọng lém lỉnh như mọi khi - Anh à, e biết anh rất quý e, anh rất nhiệt tình và cởi mở, nhưng e cứ thấy a có gì đó... khó hiểu lắm anh ạ, E cũng thấy mình... Tôi vội ngắt lời. - Anh cời mở thế mà e còn không hiểu à, chả lẽ e bắt anh cởi hết à! - Ơ... E nghiêm túc thì a lại trêu e, đồ ế chỏng ế chơ. Xi! Đang đi trên đường, cười nói vui vẻ thì mưa. Mình thì cận, may có áo mưa trong cốp xe của e Trang - Mưa thế này có đi nữa ko e – mình hỏi - Đi chứ anh, đã đi chơi là ko được sợ mưa rơi, đi với em không việc gì phải sợ hết. - Gớm, chỉ được cái mạnh miệng. Mặc dù rất mệt, vì ở quê lên từ sáng, chưa kịp nghỉ ngơi gì, mình vẫn cố gắng làm cho cuộc đi chơi cùng e Trang cho trọn vẹn. Vừa đi được 1 đoạn thì... - Ơ - Ối ôi, anh ơi. Rầm. Cô bé đi đằng trước mình phanh gấp, đi xe wave đỏ. Mình thì đeo kính, nước mưa bắn vào ko nhìn rõ, cũng phanh gấp theo. Cả 3 đều ngã lăn ra đường, quần áo bẩn hết. Ê hết cả lưng, bị xe nó đè vào chân nữa. Quay sang nhìn em Trang thì nhăn nhó, quần thì rách, xước hết chân. Mình dựng xe dậy, dìu e nó vào vỉa hè, mấy người đi đường thấy vậy cũng dừng lại đỡ cô bé wave đỏ kia dậy. - Này chị kia, chị đi đứng kiểu gì thế, đi mà phanh gấp thế hả - e Trang la lớn - Tôi xin lỗi, trời mưa với lại tôi bị rơi đồ. - Rơi gì thì rơi tôi không cần biết, lỗi tại chị. Chị xem quần áo bẩn hết rồi, nữa kìa. Chân thì đau. Ái ui. Trang ngước mắt lên tôi. - Anh ơi, em đau! Nhìn xuống dưới thì mình cũng bẩn gần hết. 1 mảng quần bị rách vì mài dưới đường. Trời còn mưa lắc rắc vài hạt. Nhìn thoáng qua cô gái kia thì ăn mặc bình thường, trông mặt cũng ko đến nỗi nào. Dáng người dỏng dỏng. Tay thì ôm cái chân, nhăn nhăn nhó nhó, trông cũng tội. - Cô có sao không? - Tôi không sao, tôi xin lỗi, chỉ tại tôi làm rơi đồ - Thôi được rồi, đứng tạm lên vỉa hè đi, đợi tôi gọi taxi - Gọi taxi làm gì anh - Cứ đứng lên trên kia đi, tôi chưa bắt đền đâu mà lo. E Trang thấy thế lại gọi. - Anh, sao lại không bắt đền, cô ta đi đứng kiểu đó, a ko thấy đau à. Ái ui - Tất nhiên là có đau, e đợi a gọi taxi Mình gọi taxi dìu e Trang lên xe. Thấy cô bé kia còn đang đứng ngẩn người tay ôm cái chân - Này, cô ko định lên xe à - Lên đâu cơ ạ ngơ ngác, miệng thì cũng sihhhhh có vẻ đau - Lên taxi chứ đâu, đi bệnh viện - Thôi ạ! - Thôi cái gì mà thôi, không khám thì cũng phải lên, để xem hết bao nhiêu tiền. Cô có trách nhiệm trả tiền viện phí cho bạn tôi. - Nhưng còn xe... - Đã bảo để đấy tôi lo. Lên xe Chạy lại dìu cô gái lên xe. Cũng có vẻ đau, cũng bị xước ở cổ tay. Chắc là chống tay xuống đường. Mình nhìn quanh quanh thì thấy 1 quán sửa xe. Nhờ người dắt hộ vào đó,dặn ông chủ sửa xe mai quay lại lấy. Lên xe taxi, mình ngồi với em Trang đằng sau, còn cô gái kia ngồi đằng trước. Em Trang có vẻ đau. - Anh ơi, không biết có bị làm sao ko, hic. Mình cúi xuống nhìn thì thấy sưng to, nghĩ cũng khổ. Lâu lắm đi chơi với mình, được ngày thì mưa, rồi lại còn ngã xe, không biết tí đưa cô bé về nói với bố mẹ cô bé làm sao đây. Ngẩng mặt lên nhìn qua gương, trông cô gái đằng trước có vẻ đau, nhưng không thấy kêu. Thỉnh thoảng nhăn mặt lên. Bỗng nhiên mình thấy đau đau ở dưới sườn bụng, chắc phanh gấp, người lao ra phía trước bị đập bụng vào cái tay ga. Tay ôm bụng ngả người vào em Trang - Anh Tùng, anh có làm sao không, anh Tùng. Ái ui...
- Cháu chào 2 bác, chào anh – tôi vẫn nở nụ cười niềm nở Thấy tôi Trang đứng phắt dậy lại nắm lấy tay tôi. - Chào em thôi, Long đó anh, a ko nhận ra à Thật ra thì có vài lần Trang cho tôi xem ảnh của Long, nhưng nhìn cu cậu khác với trong ảnh quá. - À, thế à, chào em, về bao giờ đấy em? - Em mới về hôm qua anh ạ, mọi người nhắc đến anh nhiều quá cho nên hôm nay e mới nói bố mẹ gọi anh ra đây đấy - Anh như người nhà ấy mà -cười - Em nó về nghỉ hè , cũng được mấy tháng, bác gọi đồ rồi, cháu ngồi xuống đi Tôi ngồi xuống cũng là lúc Trang tót sang bên cạnh tôi ngồi. Mắt thì cứ tít vào cười, chắc cô bé hôm nay vui lắm. - Em nghe nói anh làm kiến trúc sư, nhà e cũng do a thiết kế mà sao e cảm thấy anh chẳng giống dân kĩ thuật chút nào. – Long thắc mắc - Thế theo e như thế nào giống dân kĩ thuật - Thì phải có chút gì bụi bụi, chứ nhìn anh thế này ai bảo là theo ngành xây dựng - Em chưa nhìn thấy ông già này để râu đâu – Trang chen vào - Thôi, 2 đứa thắc mắc mãi. Nào , ăn đi rồi nói chuyện! Cu Long, trong mắt của tôi khá là điển trai, đôi mắt híp híp với nụ cười duyên chắc khối cô chạy theo, cách nói chuyện thì cũng có vẻ vô tư ngoan ngoãn, xa nhà mấy năm nên chắc tư tưởng theo lối sống phương Tây cũng ăn vào người chút ít. - Anh, chị, e về được có 2 tháng, tranh thủ thời gian ở nhà anh chị ăn hỏi đi - Ơ…- tôi ngạc nhiên - Cái thằng này, ăn hỏi gì, ai yêu ông già này mà ăn hỏi – Trang chép miệng, rồi cũng chủ động nói để tôi đỡ ngại - Chuyện đó có người lớn lo, chưa đến lượt con – bố Trang đưa mắt sang Long - Chuyện của 2 đứa tự 2 đứa quyết, khi nào thấy ổn, suy nghĩ cho kĩ thì bảo bố mẹ - bác gái nói - Bố, mẹ, kệ 2 bọn con đi, 2 đứa bọn con còn trẻ, con cũng chưa muốn lấy chống, con muốn ở với bố mẹ mãi cơ, con mà đi lấy chồng, rồi Long nó sang bên kia, bố mẹ buồn chết mất. - Gớm, tống được cô ra khỏi cái nhà này là tôi vui rồi, định ăn bám tôi cả đời chắc. Còn lâu tôi mới buồn! - Đấy, Long xem xem, nhà này chỉ có cậu là nhất thôi, bố mẹ cưng gì chị đâu. - Ơ sao lại lôi e vào - Không cưng cô thì cưng ai, cô còn sướng hơn cả thằng Long, thích gì bố mẹ cũng cho, em nó đi học xa, tiền thì bố mẹ ko để cho thiếu nhưng còn phải xem xét cho ít hay nhiều, cô thì thích cái gì bố còn đi theo sau trả tiền. - Tại em nó là con trai, dễ hư hỏng, con là con gái diệu mà. Hì - đấy cháu xem, không biết rồi sau này về nhà chồng rồi thế nào, có bà mẹ chồng nào chịu nổi tính nó không? - Nũng nịu ít đi, tập đi chợ nấu cơm đi, sau này giả sử lấy thằng chồng nghèo như anh không có tiền thuê ô sin đâu – tôi vừa nói vừa cười - Sao mọi người cứ dồn con thế nhỉ, còn anh nữa, cái ông già khó tính ma nó lấy. – quay sang lè lưỡi - Mọi người đùa thế thôi, chưa gì đã tỏ thái độ không vừa ý rồi, mà Tùng nói đúng đấy, mai chịu khó vào bếp xem, con gái cũng phải biết tí chút. - Vâng, con biết rồi, nhưng mà con vào bếp không phải vì ông này đâu nha - lại quay sang tôi lườm lườm Tôi với cu Long thì cứ ngồi tủm tỉm cười, lúc đầu tôi cũng lo lắng vì sợ 2 bác và Trang tạo áp lực cho tôi cái chuyện tình cảm của 2 đứa, nhưng sau cái bận mà Trang bỏ đi thì chắc 2 bác cũng không có ý định gì, chắc chỉ muốn tôi thông cảm cho Trang. Nhưng 2 bác đâu có biết đằng sau chuyện đó là cả 1 câu chuyện dài, tôi đã làm cho cảm xúc của cô bé hụt hẫng. Vòng tay của tôi không bao giờ được phép để ôm được cả 2 người, khi đó tôi chỉ có 1 lựa chọn mà thôi. Có thể trong suy nghĩ của Trang bây giờ vẫn còn cố chấp và chuyện giữa tôi và Trang vẫn còn những khúc mắc khó có thể nói ra, dù vậy, cô bé sẽ sớm bừng tỉnh thôi, thời gian sẽ làm vơi đi những nỗi niềm trong lòng cô bé! Vài hôm sau tôi có đi café với thằng Vũ - Cơm lành canh ngọt rồi chứ. – tôi hỏi - Ngọt nhạt chuyện gì? - Chuyện vợ con í - Vợ thôi, con lúc nào nó chẳng quý bố nó. - Ừ thì chuyện vợ mày! - Hôm trước tao có gọi ra nói chuyện rồi, nó cũng cứng lắm, nhưng mà tao cũng mềm theo, rút kinh nghiệm sâu sắc - Ơ, tao tưởng sau buổi uống rượu hôm trước là mày trên cơ nó rồi. - Mẹ khỉ, tối về nó khoá cửa phòng, nó lôi thằng Bin vào ngủ, làm tao phải ngủ ngoài phòng khách - Thích vậy còn gì, mày phải chứng tỏ cho Huyền nó thấy là ko có nó mày cũng sống được, hiểu không. - Hiểu cái đầu mày, sổ sách kinh tế nó cầm, tao chỉ là người đứng ra giao dịch hàng hoá thôi, giờ ko có chủ tài khoản thì làm gì được. Mày thì toàn xui bậy xui bạ - Dốt, sang tao nuôi ít hôm - Thôi ông ạ, ông đừng có vẽ cho tôi vào đường cụt nữa, xong rồi. Nó cũng biết điều hơn rồi, nên chả lo, sáng nào cũng được phát tiền để đi café là ngọt nước rồi. – nó cười phe phé - Bố ông, cuộc sống tao nhã thật, tao thì làm quần quật, mày thì sáng café, đưa Bin đi học, có việc thì giao dịch qua điện thoại, hàng chở đến tận nơi, làm ông chủ sướng thật. - Nhưng mà chơi nhiều cũng chán mày ạ, với lại đi café cà pháo nhiều, gặp nhiều em ngon, cứ nghĩ đến con vợ là tao lại phải dằn lòng lại. - Tức là vẫn muốn đá ngoài mấy em xinh tươi nhưng sợ vợ chứ gì - tôi trêu - Thì lúc muốn lúc không, đời chả mấy khi sướng. Hề - Sướng bỏ bu ra rồi còn than. À mà tao bảo này, đợt rồi mày có nói chuyện với thằng Quân không? - Nói chuyện gì? lần nào tao gặp nó chẳng có mặt mày. - Tao định gán ghép nó với Trang - What the F….đùa hay thật đấy – nó có vẻ ngạc nhiên - Thật - Tao nghĩ là…. - chống cằm đắn đo - Nghĩ gì? - Không hợp, nhà con bé Trang nó điều kiện như thế, thằng Quân nó lại hay tự ti nữa, mà chắc gì con bé nó đã thích thằng này - Vậy mới cần mọi người gán ghép, Quân có vẻ thích nó, nhưng chắc không tiếp cận được, tính nó lại ít nói nữa - Nhưng mà tao sợ lắm mày ạ, Quân lấy con bé về thì thằng Quân chắc làm ô sin mất, khéo đến thay bỉm cho con cũng phải làm. - Dốt, nhà giàu thuê ô sin. - À ờ - cười- quên mất, nhưng mà tao thấy nó cứ sao sao, có cái gì nó sai sai ở đây. Theo cương vị như tao, đặt trong suy nghĩ của bố mẹ Trang, thì chưa chắc tao đã để con bé lấy thằng Quân. Đời nào ai lại để con gái mình lấy con nhà nghèo, bố mẹ lại làm nông dân nữa. Mà nói thật thằng Quân lấy con bé cũng là gánh nặng cho nó, vì sao? Bởi vì thằng đàn ông mà lấy vợ giàu áp lực lắm, rồi bị người ngoài dèm pha, mang tiếng nữa. - Mày nói cũng đúng, hôm trước tao thấy bố mẹ Trang cũng nói đến chuyện này, rằng không cần phải nhà giàu, miễn sao hợp ý con cái là được, nhưng mà nếu rơi vào thằng Quân chắc chắn sẽ lấn cấn không ít thì nhiều - Thôi, tao nghĩ là mày dừng cái ý định đó lại đi, tội thằng Quân í, nó đi Lào mấy năm khổ sở, giờ kiếm đứa nào hiền hiền là được rồi, 2 đứa từ từ làm ăn, chứ cái gì nhanh đến thì ko bền được đâu, tính con bé Trang thì mày cũng biết rồi đấy - Nó tốt mà! - Ai chẳng biết nó tốt, nhưng nó sướng quen rồi, khổ ko chịu đc đâu. - Chốt là mày không đồng tình chuyện này à? - Ờ, đại loại vậy. - Tao thì lại ko muốn Trang đi lấy 1 thằng khác mà tao ko biết gì về thằng đó. - Bố thằng hâm, ko yêu thì để nó yêu thằng khác, sướng khổ nó chịu, toàn lo chuyện bao đồng - Nhưng mà nó nhắm mắt lấy bừa thì sao, dù gì thì con bé cũng như em gái tao, tao không nỡ. Chỉ thấy tội con bé thôi – thở dài - Ông thì lắm vẹo lắm cơ, người yêu còn lo chẳng xong, giờ lo cho cái đứa nó thích mình nữa. Phải tao là ko anh em gì hết, vợ thôi là đủ rồi. - Tao còn có công việc mà mày, giờ bao nhiêu mối quan hệ của tao, ko dễ có được những mối quan hệ đó đâu, vả lại tao ko như mày. Tao ko muốn người khác nghĩ không tốt về tao. Ok - Vâng, thế thì bụng mày còn rặm vì rơm còn nhiều. Cứ thích làm con người của công chúng cơ, mà con người của công chúng cũng đầy đứa ghét, tránh sao được. - Thôi kệ tao, đâu sẽ vào đó. À quên mất, còn chuyện này nữa. - Chuyện gì nữa? – nó có vẻ khó chịu - Chuyện Linh Nga! – cười - Mày đùa tao? Hết em gái lại đến người yêu, tao gọi mày đi café là để ngắm nhìn mấy em xinh tươi, để cảm nhận cái hương vị cuộc sống, cảm nhận cái vị đắng của café, tao là thằng tư vấn tình cảm cho mày đấy à. – có vẻ căng - Tao nói đến chuyện công việc của Linh Nga thôi - Sao, có vấn đề gì? - Thì cái chuyện quản lí cửa hàng, hôm trước tao về thấy bố Linh Nga có vẻ không đồng ý cho lắm, vì toàn về muộn, rồi sổ sách các kiểu nữa - Ra là vậy, nhưng mà Linh Nga cũng chẳng nói gì với tao - Thằng điên, Linh Nga thì ko sao, nhưng ông bộ đội ý kiến như thế. - Tao thì tao cũng đang có ý định bảo Linh Nga là mở cửa hàng ban ngày thôi, ban đêm thì cũng chẳng có mấy khách, không bõ. - Thế thì tốt quá rồi, mà lương lậu Linh Nga mày trả thế nào? - Tao cũng ko rõ, Huyền trả, đâu dăm bảy triệu gì đấy - Sao ít vậy mày - Vậy mà còn chê ít- nó bĩu mỗi- mày đi hỏi Huyền ấy - 5,7 triệu mua đc dăm bộ quần áo nhà mày à. - Thôi tao lạy mày, quần áo ko phải lo, vợ chồng tao cũng bảo Linh Nga thích bộ nào thì cứ lấy, mà con bé có lấy đâu, tao free mà. - Hào phóng gớm, chắc toàn hàng tàu đem về bán tiền triệu, thế thì chẳng không tiếc. Nhở. Mà nói đến tao mới nhớ, cái bận tao qua cửa hàng mua quần áo cho Linh Nga sao bắt tao trả tiền. - Ai bảo mày lấy le với gái làm gì. Ngu lắm – nó cười – mà tập trung chuyên môn đi - Chuyên môn gì – tôi ngơ ngác - Café, và nói chuyện khác, đừng lôi mấy cái chuyện tình cảm của mày ra nữa hại não lắm, ngắm nhìn mấy em xinh tươi đi qua đường kia có phải là… - Lúc nào cũng gái gái, người ta bảo bản tính khó dời quả không sai - Nhân lúc chưa lấy vợ thì hưởng thụ đi - Tao ko có nhu cầu, tao chỉ hứng thú với người có hứng thú với tao thôi. OK - Cứng đây, để tao xem có lúc nào mày giật mình trước gái xinh không. Hơ hơ Một buổi sáng nắng đẹp, vẫn như thường lệ tôi ngồi trong văn phòng. Có tiếng chuông điện thoại, số lạ gọi đến - Alo tôi nghe - Anh Tùng à, e Long đây! - À, ừ, có chuyện gì thế - Anh đang làm à, e đang ngồi café chán quá, anh rảnh thì qua ngồi với e chút đi - E ngồi gần công ty anh này, quán… - Ừ, ngồi đó tầm 15 phút nữa anh qua. Để cu cậu đợi 1 lúc tôi cũng đứng dậy ra quán café. Đẹp trai, phong độ, con nhà giàu, không hiểu sao tôi cứ nhìn Long là tôi lại mường tượng ra hình tượng của 1 thằng con trai ai cũng mơ ước, từ phong cách ăn mặc cho đến mùi nước hoa, tất cả đều rất nhẹ nhàng, thanh thoát, ngay đến cả giọng nói cũng vậy - Anh, e gọi anh ra có phiền anh không đấy - Đương nhiên là có rồi, trốn làm, kiểu gì chẳng bị trừ lương – cười - Thật vậy ạ - cu cậu có vẻ tưởng thật - Ừ, nhưng sếp là người nhà anh, anh đòi lại được mà , với lại anh làm ăn theo sản phẩm là chính, chứ lương chẳng đủ ăn - Anh cứ nói đùa, à mà nhà e anh thiết kế lại hơi bị ổn đấy - Thì nghề của anh mà – cười - E thấy nhiều nhà lắm tiền cũng chẳng biết làm thế nào cho đẹp, nhưng cái e ưng ko phải nội thất mà là cái tiện lợi khi bố trí các phòng trong nhà ấy - Công năng sử dụng ấy hả? - Vâng, đúng nó đấy a - Thì cái đó, ai cũng như a thôi, lúc nào cũng phải đặt công năng lên trên đầu. - E thì ko rõ lắm, nhưng e thấy ưng. À mà anh với chị nhà e tính bao giờ cưới đấy. - Cái này thì… - tôi ngập ngừng - Anh như người nhà e rồi còn ngại cái gì, bố mẹ e quý a lắm đấy, có gì khó khăn anh cứ nói với e, e nói với bố mẹ là xong hết - Thì như hôm trước Trang nói đó, cứ từ từ vì ai cũng còn trẻ mà- tôi gượng gạo Có vẻ thằng cu luôn chủ động trong từng lời nói với tôi, hoặc là nó muốn thân thiết với tôi hơn - E học hành bên đó thế nào, ổn cả chứ - Vâng e ổn anh ạ, bên đó chủ yếu tự học là chính thôi anh ạ. - Thế học xong về chứ? Hay là định lấy vợ tây ổn định bên đó - E vẫn thích về anh ạ, lắm lúc nhớ bố mẹ lắm, mà đúng ra thì nhớ mẹ nhiều hơn. Chị Trang thì thân với bố , còn e thân với mẹ. Không gì bằng quê hương mình mà, có đi rồi cũng phải về. - Ừ, nghĩ được thế là tốt. Cố gắng lên! - Chị nhà e thỉnh thoảng cũng skype với e, mà nhắc anh suốt, cái đợt chị sang với e….e cũng hơi tò mò nhưng chị không nói. Chắc giờ anh chị bình thường rồi nhỉ? Thật ra bọn e cũng được bố mẹ chiều chuộng nên có những thứ e và chị e không hiểu. Cho nên… - Không sao đâu, đâu rồi lại vào đấy í mà. Trang thì anh hiểu rõ, ngược lại Trang cũng hiểu anh mà. - Hề, đáng lẽ e ko nên hỏi mới phải, chuyện của anh chị. Đang nói chuyện thì tôi có điện thoại của Linh Nga, vì điện thoại ở trên bàn nên cái chữ “đầu thạch cao” đập ngay vào mắt cu Long. Tôi vội vàng cầm điện thoại đứng dậy ra ngoài nghe - Anh nghe này! - Anh đang làm à? - Không, anh đang uống café với thằng em. - Em nhớ anh quá. - Khiếp, thật không đấy, cửa hàng hôm nay vắng khách à? - Thật mà, e đâu có thời gian mà gọi cho anh lúc e bận, cho nên rảnh là e gọi ngay. Hì. À trưa anh qua ăn cơm với e nhé. - Để anh xem đã, có gì chút anh nhắn tin cho. - Vâng, mà anh có yêu em không vậy? - Ơ, hôm nay e có uống nước cam buổi sáng ko sao mà lạ thế? – cười - Thì anh cứ trả lời e đi, người gì mà lời nói yêu cũng tiết kiệm - Có, yêu lắm ạ - tôi cười tươi - Hì, thôi anh nha, anh uống café tiếp đi, có gì chút nhắn tin cho em. - OK Quay lại chỗ Long, cu cậu có vẻ hớn hở - Khiếp, chỉ có nói chuyện với người yêu mới tươi cười như thế thôi, e nhìn là biết ngay. Chắc chị nhìn thấy anh đi ra ngoài nên mới gọi điều tra chứ gì, mà anh lưu tên chị e hơi bị độc đấy. - À.. - E biết mà, anh ko phải ngại đâu. Hề Con mắt nhìn của Long có vẻ tinh tường, nhưng rất tiếc người mà tôi nói chuyện không phải Trang, không biết tôi phải đối mặt với Long trong 2 tháng tới như thế nào, không thể trốn tránh và tảng lờ mãi được. Buổi trưa tôi có điện thoại của mẹ. - Ở nhà không con, hay đang ở công ty? - Con ở công ty, có chuyện gì thế mẹ? - Chiều bố mẹ lên, chú Quang tối làm cơm mời mọi người, thấy bảo có cả nhà con bé Trang à? - Ơ, thấy chú nói gì với con đâu ạ!
Thấy bố mẹ buồn, tôi cũng áy náy. Làm con làm cái mà cứ để bố mẹ phải lo. Cuộc đời, tiền đâu phải là tất cả, tôi ko cần giàu, nhưng tôi làm ra tiền để khẳng định mình, tự nuôi sống bản thân. Tôi luôn hoài nghi rằng xã hội bây giờ, con gái thực dụng, tôi luôn mong muốn tìm được 1 người có thể chia sẻ với mình. Lúc buồn đau, lúc hoạn nạn, tôi đã 1 mình tự bước đi, và tự đứng lên để làm việc, để sửa chữa bản thân, có trải qua thì bây giờ mới biết quý trọng những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt thấu tận vào trong tim. Sáng hôm sau mình vẫn phải đi làm. 6h chuông báo thức reo. Ra ngoài thì bố mẹ đã dậy từ lúc nào - Dậy sớm thế con! - Vâng, nay con vẫn phải đi làm, chắc chỉ làm buôỉ sáng thôi, chiều con nghỉ - Vậy ăn sáng xong rồi đi - Thôi, con ra ngoài ăn, với lại qua đón Trang đi làm - Vậy điện cho con bé rồi 2 đứa đi ăn luôn, nhớ ăn đấy, có bữa sáng quan trọng nhất thì phải ăn - Vâng - tôi uể oải. Vệ sinh cá nhân xong rồi mặc quần áo đi luôn. Gọi điện cho Trang - Alo, e nghe - Dậy đi rồi ra ngoài ăn sáng - E dậy lâu rồi. A đi đến đâu rồi - Giờ a ở nhà đi, tô son chát phấn gì thì nhanh lên đấy, a đợi mà lâu quá cho e đi taxi đó - Mới sáng đã khó tính rồi, e không trang điểm được chưa? Vội vã phóng xe đi, qua nhà đón Trang rồi đi ăn sáng, xong đến công ty. Tâm trạng của mình không được tốt cho lắm, từ tối qua, và Trang dường như cũng nhận ra điều đó. - Anh, nhớ mai là ngày gì không? - Mai chủ nhật - Thế hôm trước a nói với e làm sao ? anh không nhớ à - Nhớ chứ, mai dẫn nhóc đi sắm đồ, à nhầm, nhóc dẫn anh đi mua áo chứ. Mà e thích gì, anh còn biết lối cày kéo để mua đồ cho e chứ, túi LV, nước hoa chanel, cái gì đắt tiền-ngoài những thứ đó ra muốn gì anh mua cho - Đồ ki bo, ki bo, e chỉ cần anh đi xách đồ cho e thôi, làm vệ sĩ cho e 1 ngày nhé, e nghe lời anh nhiều rồi, bây giờ anh phải nghe lời e. - Được thôi. Cứ ngoan là cái gì anh cũng cho - E hư chắc. Có anh dở dở ương ương khó chiều - Vâng, thế mà có đứa cứ suốt ngày nhõng nhẽo đi theo ấy nhỉ? - Chẳng nói với anh nưã, thôi anh về phòng mà ôm cái đống bản vẽ của anh đi - Sơ ri mà, a lên phòng đây! Ngồi làm việc được lúc, chú Quang gọi tôi xuống phòng - Có việc gì thế chú - Xong bản quy hoạch lên Gia Lâm chưa, rồi chú ạ, cháu chuyển mấy mẫu nhà sang cho anh em bên kết cấu làm rồi. - Ừ, ông Tuân bố Trang mới nói chuyện với chú, đợt này chú giao cho cháu hết đấy, tự lo liệu rồi bố trí anh em làm việc nhé. - Vâng - Mà này chia ra cho anh em nó làm, đưa cho mấy đưá trẻ nó làm để chúng nó vỡ ra, cháu cứ ôm vào ngươì làm không hết việc đâu, mình chỉ kiểm tra khối lượng với chất lượng thôi. Chú thấy cháu cứ cắm đầu vào việc nhiều quá. Tại chú nể ông Tuân nên mơí để cháu làm dự án này đấy - Cháu vẫn đi chơi mà - Chú biết cái nghề của cháu, 1 khi đã hứng thì làm, nhưng ko có hứng thì có nghĩ nát óc ra cũng ko hiệu quả đâu, cho nên làm sao chi phối hợp lí, suy nghĩ ít thôi , bố mẹ chaú nói thế thôi, cái gì đến nó sẽ đến. - Cháu có nghĩ gì đâu, thôi cháu về phòng đây. Tôi lẳng lặng bước ra, đi ra cửa gặp e Trang - Hồ sơ nè anh, chú bảo e đưa cho anh - Ừ, trưa đi ăn với anh không - Cái gì cơ ạ - Trưa đi ăn cơm cùng anh ko ? - Tự nhiên hôm nay chủ động, để e suy nghĩ xem đã. Mọi hôm đến giờ toàn e giục anh đi ăn. Hôm nay thì lại rủ e thì rõ sớm. Sáng mẹ cho anh ăn cái gì à - Vớ vẩn, hỏi lại lần nữa có đi không, chiều nghỉ kiếm chỗ nào chơi đến tối rồi về. - Có phải anh không vậy, anh khua khua tay trước mặt mình – để e bẹo cái cho anh tỉnh nhé – nói là làm, Trang bẹo thật - Này, lợi dụng để sàm sỡ anh đấy à, đang ở công ty đấy. - Kệ chứ, chú Quang bảo e để ý đến anh cho nên e là quản lí của anh, anh làm sao e lại phải chịu trách nhiệm. - Rồi rồi, quản lí hay quản giáo gì cũng được hết. A đi làm việc tiếp đây! Lên phòng uể oải, ngồi được 1 lúc thì Trang lại gọi điện - Anh, bố e vừa điện, bảo chiều cả nhà về quê. Anh có đi không? - Ơ, sao tự nhiên rủ anh đi làm gì - Thì rủ a đi cùng cho vui, đi tối lên luôn, về quê đi vui lắm, đang mùa gặt mà anh. - Thôi, anh đi có quen biết ai ở quê e đâu mà đi - Trước lạ sau quen, với lại hôm nay bố e ko có lái xe, e bảo bố rồi - Ơ hay - E gọi điện xin 2 bác rồi, anh chỉ việc làm vệ sĩ cho e thôi. hehe - Vậy hoá ra đây là e gọi điện cho a để thông báo chứ không phải là để rủ rê anh đi chơi cùng đúng ko hả. Đồ khôn lỏi - Đúng rồi, e thông minh mà, anh ko thấy vậy à, hì hì, cứ thế anh nhé – nói xong là cúp máy luôn Tôi lắc đầu nguây nguẩy, có vẻ tình hình đi quá xa rồi, bố mẹ hiểu lầm, giờ được cả 2 bác nhà Trang lại cũng hiểu lầm, chú Quang cũng hiểu lầm. Tính mình lại sống cầu toàn, tuy nhiều lúc có lạnh lùng thật nhưng không muốn làm mất lòng người thân mình, tặc lưỡi đành chấp nhận đi vậy, có cơ hội giải thích sau. Mà thôi cứ vô tư đi, nghĩ nhiều mệt óc. Làm xong mình cùng về nhà Trang ăn cơm rồi chiều đi về quê nội Trang. Về đến nơi cũng khoảng 3 giờ. Khung cảnh ở quê mát mẻ, thanh bình, nơi đây đúng thật sự là làng quê, có triền đê, có luỹ tre,có những đứa trẻ đá bóng trên bãi cỏ. Người lớn thì ra đồng gặt lúa. Đã lâu lắm rồi tôi mới ngửi thấy mùi thơm của rơm rạ, ngửi thấy mùi khói khi chiều tà của làng quê. Ông nội Trang đã mất từ lâu, giờ chỉ còn bà nội. Bà ở với cô chú ruột của Trang, về đúng ngày gặt, nên chỉ có mình bà ở nhà. - Con chào bà! - Cháu chào bà – tôi chào - Cả nhà cái Trang về rồi đấy à? - Mọi người đi đâu hết rồi bà – bác Tuân nói - À, chú cô đi ra đồng gặt cả rồi, thằng cò cũng đi theo. Bà đang đợi lúa về để suốt lúa đây. Mà đây người yêu Trang à, đẹp trai nhỉ, dân thành phố có khác. - Dạ, cháu không phải dân thành phố đâu ạ - Thành phố hay không ko quan trọng, miễn sao cứ yêu thương cháu gái bà là được rồi. Mà mấy đứa nghỉ ngơi đi, đi đường chắc mệt - Dạ, không sao đâu bà ạ, mà bà ơi, cháu đi vòng vòng quanh xóm tí. 2 bác với bà ngồi nói chuyện đi ạ. E đi cùng không – tôi nói với Trang - Anh đi đâu e đi đấy Chào bà, tôi và Trang đi ra tìm chú thím của cô bé ngoài cánh đồng, ra tới ngõ thì gặp thằng cò e Trang chạy về. Thằng bé tầm 7, 8 tuổi gì đó? - Ơ, chị Trang về - Làm gì mà mồ hôi mồ kê thế này, bố mẹ đâu - Bố mẹ e ngoài đồng, mẹ bảo e về nói với bà gọi người ra đội lúa, sắp gặt xong rồi - Thôi ko phải gọi đâu, để anh ra xem giúp được gì không – tôi hào hứng - Anh có làm được không mà giúp – Trang nói - Để xem, nhóc - dẫn a ra đồng Thằng cò dẫn tôi và Trang ra đồng, thửa ruộng của nhà chú thím ấy chắc tầm 2 sào, 5 người gặt, còn 1 góc nữa chưa gặt xong, lúa thì chưa bó. Tôi xắn quần lên, cởi áo sơ mi ra nhảy xuống đồng. Đúng thật lâu lắm rồi tôi lại phấn khích như thế, tôi cũng đã từng đi gặt, đi bó lúa. Tuổi thơ tôi đã từng đi mò cá, đi thả diều, đã làm đủ thứ. Nhớ ngày xưa, nhà tôi còn nuôi lợn, lớp 7 tôi vớt bèo, nấu cám cho lợn ăn, chẳng ngại thứ gì? - Cháu chào các bác, cháu làm được không ạ - Anh làm cùng cơ quan cháu đấy - Trang nói với mọi người, tay cầm đôi dép vẫn đứng trên bờ ruộng - Trang về à cháu, sao để người yêu xuống ruộng thế này - Ngày xưa cháu cũng làm rồi à, để cháu giúp cô chú - Làm được thì tốt quá rồi, đang không có người Tôi cầm liềm gặt, gặt xong thì bó lúa rồi đội lên bờ để cho lên xe đẩy chở về nhà. Cái đuôi đi theo cứ nói liên mồm - Trông thế này mà ra dáng nông dân phết nhỉ, sếp! - Lại chả không, tí anh có trò này hay lắm. - Trò gì anh - Đợi đi, về nhà suốt lúa xong đã rồi ra đây Tôi giúp cô chú căng bao, dồn thóc vào bao, vì có 2 sào nên cũng nhanh. Xong xuôi việc, cô chú có vẻ hài lòng. - Ai lại để khách đến chơi mà làm thế này, không ngờ cháu biết làm đấy – bố Trang nói - Dạ ở quê ngày trước cháu làm suốt mà bác - Ai tin được ông trưởng phòng biết gặt với biết bó lúa nhỉ - Nhà cháu có 1 mình, việc gì cũng đến tay, không làm thì ai làm. Mà xong rồi bác ạ, cháu với Trang ra đồng tí nữa - Lại đi nữa à, đi nhanh rồi về tắm rửa ăn cơm nhé - Bố cứ yên tâm, con làm hướng dẫn viên cho , hì hì – Trang toe toét Tôi và Trang cùng ra đồng lần nữa - Anh dẫn e ra đây làm gì? - Vồ cào cào - Vồ cào cào là sao? - Cái con nó đậu trên gốc cây lúa kia kìa. - Sao lại bắt nó làm gì hả anh? - Ăn chứ làm gì nữa - Eo ơi, ghê khiếp đi được - Vậy đứng trên này đi, anh xuống ruộng, mà thôi về gọi thằng cò ra đây cho anh Trang chạy về gọi thằng cò, mình xuống ruộng, vồ 1 lúc được vài chục con. 2 chị em lon ton ra đến nơi - Ê cu, biết ăn con này không? - E không, ăn được à anh – thằng cò nói - Ăn được, đi vồ nó với anh, tí anh chế biến cho mà ăn. Mà này thấy con nào to hơn con cào cào thì vồ nốt nhé. Biết con muồm muỗm không? - Dạ biết Ngày trước ở quê mình nhiều cào cào lắm, nhưng bây giờ phun thuốc sâu nhiều quá đâm ra chúng chết hết. 2 anh em bắt 1 lúc cũng được nhiều nhiều. Dẫm vào bùn lấm hết lên quần áo và mặt. Lúc tôi lên bờ Trang chạy lại - Lại đây em bảo - Gì cơ Cô nhóc vứt đôi dép xuống, phủi phủi tay vào áo, rồi lấy tay lau mấy vết bùn bị bắn trên mặt tôi - Này đừng có lợi dụng sàm sỡ anh đấy nha - E thèm vào, hết bẩn rồi đó. - Cò, chạy về nhà lấy cái bật lửa ra đây cho anh – tôi quay sang thằng cò nói - Anh đừng bảo là đốt đống rơm nhà người ta đấy nha – Trang cười Thằng cò chạy nhanh về nhà lấy bật lửa ra, mình sai nó đi lấy thêm ít rơm nữa. Thế là 2 anh em hì hụi đốt rơm, cào cào thì vặt đầu đi, lấy que tre nhỏ xiên qua bụng cho lên nướng. - Chạy đi kiếm cho anh cái lá khoai nước, càng to càng tốt nhé - khổ thân thằng bé cứ bị mình sai vặt. Mình nướng bị cháy mất 1 ít, còn 1 ít ăn được. - E ăn không - Sợ lắm anh ơi, nhỡ bị làm sao – Trang sợ sệt - Không làm sao đâu, ăn 1 con thôi, thơm lắm! Mình cầm 1 con lên đút vào miệng Trang, cô bé nhắm mắt nhắm mũi ăn. - Ơ thơm thế anh ơi, e con nữa đi - Sao bảo không ăn, đợi a nướng cho con muồm muỗm - Nhưng mà ăn xong có đau bụng không anh - Ăn ít thôi, ăn cho biết mùi thôi còn lại để anh - Đồ tham lam, thế mà e ko biết, mọi lần về quê chả ai chỉ cho e ăn con này cả - Thì bây giờ có người chỉ rồi đó thôi Tôi và Trang cùng thằng cò ngồi túm lại cái đống cào cào, hì hụi nướng, hì hụi ăn. Ăn xong thì thằng cò chạy về nhà trước - Này Trang, anh muốn đi 1 chỗ nữa - Chỗ nào anh - Lên đê đi Trang dẫn tôi lên đê, 1 mặt quay ra sông, 1 mặt quay về cánh đồng. Tôi đã từng ước ao 1 lần được nằm lên đó, ngửa mặt lên trời. Quê tôi không có đê, tôi muốn nằm xuống để nhìn lên cao bầu trời trong xanh, khi đó tâm hồn thật thoải mái - Nằm ko? - Anh đi mà nằm, nằm xong về người e ngứa ai chịu trách nhiệm - E ko nằm thì thôi, về trước đi - E ngồi vậy Tôi ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, lúc này nắng đã tắt, nhưng vệt sáng yếu ớt, xa xăm xa xăm. Không ngờ chuyến đi tôi ko hề muốn tí nào lại cho tôi quay về tuổi thơ ngọt ngào như vậy. Tôi nằm còn Trang ngồi cạnh, 2 đứa ngửa mặt lên trời - Trang này, anh cảm ơn nhé! - Tự nhiên sếp khách sáo thế, sao cảm ơn e - Thì đầu tiên anh không định về với e đâu, không ngờ về lại vui như thế! - Hì, mà e không ngờ anh lại như thế đấy - Anh làm sao? - Thì gặt , đội lúa, bắt cào cào, nằm trên đê mơ mộng như bây giờ, khác xa với hình ảnh quen thuộc của anh - Ngày xưa nhà anh cũng ko có điều kiện nên anh phải làm, anh phải lao động, có 1 mình bố mẹ a cũng không chiều chuộng a, anh còn biết câu cáy, buổi tối biết cầm đèn đi soi cua ở ao nữa cơ. - E thì lên hn từ nhỏ nên nhiều thứ e không biết, nhìn a thoải mái thế này e cũng vui - Anh còn vui chết đi được nói gì e Trang bất ngờ nằm xuống cạnh tôi, 2 tay tôi để sau gáy gối đầu lên rồi, quay mặt sang , gặp ánh mắt của Trang, 2 đứa nhìn nhau - Thôi đi về đi em - tôi bật dậy - Vâng, hì hì, anh cõng e nhé - Nặng lắm anh ko cõng đâu - Đàn ông gì mà yếu đuối, chả galăng chút nào! Nghe cái từ "yếu đuối" mình tự nhiên lại nghĩ đến cô ta. Không biết giờ cô ta đang làm gì, đã tìm được việc chưa. Nhưng thôi chả liên quan gì đến mình, chỉ là suy nghĩ thoáng qua thôi mà! - 1 đoạn thôi đấy nhé - Có thế chứ, hehe Mình cõng Trang được mấy chục mét, 2 đứa đi bộ về đến nhà - Mệt không cháu – Bà hỏi - Dạ không bà ạ - 2 đứa đồng thanh - Thôi tắm rửa đi rồi ăn cơm , mà bà biết 2 đứa đi đâu rồi nhé. – cười - Thằng cò nó chạy về bảo "2 anh chị đang tình cảm ở trên đê mẹ ạ" bà thím Trang nói vọng từ trong bếp ra Tình ngay lí gian, bây giờ có giải thích cũng chả ai tin, tôi chỉ biết cười ngượng, còn mọi người thì cứ tủm tỉm cười. Ăn cơm xong, tôi cùng bố mẹ Trang về Hà Nội, 9h mới bắt đầu ở đó đi, uống mấy chén rượu bà nội Trang nấu vào thấy tây tây, phê phê. Trên đường lái xe tít, cũng may là đường vắng người. 10 rưỡi về đến nhà Trang, cũng xin phép 2 bác về luôn. - Cháu đi xe máy về được không đấy? - Dạ cháu đi được bác ạ, cháu chào 2 bác ạ! - Trang ra mở cổng cho anh về đi con Cô bé nhanh nhảu đi trước, ra đến cổng Trang nói - Anh về cẩn thận nha - Ừ, mà hôm nay vui thật đấy, cảm ơn nhóc nha - Anh cứ như vậy là được rồi, khỏi cảm ơn, mai anh còn làm vệ sĩ cho e đấy. - Ờ nhỉ, nhưng mai mấy giờ đi thế, mà nghĩ đi đâu chưa? - Bao giờ dậy e gọi nhé, để e chủ động qua. E định dẫn a đi mua mấy cái áo sơ mi, áo ngắn tay, quần để a mặc đi làm - Ờ, mà sao mua lắm thế - Anh có chịu mua đâu, mẹ a nói ngày trước quần áo anh toàn mẹ anh mua,đến quần chíp cũng mẹ mua - Cái gì vậy trời, mẹ ơi là mẹ - Haha, không phải ngượng, thôi anh về đi nhé, về tới nhà nhớ gọi cho e - Ừ, anh về đây! Trang bất ngờ lại sát thì thầm vào tai mình - Anh là đồ ngốc, ngốc ngốc ngốc, người ta đã như thế rồi mà còn không biết đường - Ngốc kệ anh, mà này, từ mai anh gọi e là tít nhé – Trang tít, lúc nào cũng tít hết cả mắt, miệng thì xoắn liên hồi. Tít tít, hê hê, anh về đây! Tạm biệt cô bé, mình đi về trong lòng phấn khích, vui vẻ. Mình biết tình cảm của e nó dành cho mình, nhưng mình vẫn chưa sẵn sàng, vẫn chưa muốn yêu. Hãy cho anh thêm 1 thời gian nữa nhé, lúc đó anh sẽ tự tìm đến e. P/s Mình cảm thấy chap này nó thật sự ko đi theo ý muốn của mình, và không theo được mạch câu truyện cho lắm. Các thím thông cảm Các thím hãy đợi ở những chap sau nhé!
yêu người cùng tên