Tình yêu không có lỗi, lỗi ở… Bài giảng của thầy Tâm NguyênNgười giảng: Thích Tâm Nguyênkênh YouTube ''Double H''Mời Bạn Đăng ký Theo Dõi Kênh " Thầy
Hãy liệt kê 3 kỹ năng liên quan đến giao tiếp và hợp tác mà Thầy/Cô muốn học sinh của mình có được trong ngắn hạn. Kĩ năng 1: Kĩ năng quan sát. Kĩ năng 2: Kĩ năng lắng nghe. Kĩ năng 3: Kĩ năng nói trôi chảy, rành mạch, dễ hiểu, đúng nội dung chia sẻ. 2. Trả lời câu hỏi
Thầy nhắn lại: "Giờ tuổi con không còn quá trẻ nữa, gặp được người thực sự yêu thương là đã khó rồi, nếu không có sự ràng buộc gắn kết thì sẽ lỡ dở đời con. Vì vậy thầy sẽ giúp con thỉnh bùa để người ấy thay đổi tâm tính, chăm chỉ làm ăn, ngày càng yêu thương con và nhanh chóng thực hiện lời hứa của mình với con".
Thầy Nguyễn Văn Phong - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Thị trấn Mèo Vạc - cho biết: Nhà trường chỉ có 1 cô giáo dạy Tiếng Anh và cũng là giáo viên duy nhất của huyện, không đáp ứng được yêu cầu giảng dạy. Khi nhận được sự giúp đỡ của lãnh đạo Trường Marie Curie
Nếu thực sự các em nghiêm túc học tập và nỗ lực hết mình thì hãy chịu khó bỏ ra một chi phí không qua lớn (chia theo tháng thì chỉ có 100k/tháng) để học. Nếu các em xác định đăng ký vui thì không nên nha. 5. Thầy vẫn có các buổi live trên page và các buổi đó Thầy vẫn đầu tư chất lượng giống như trong nhóm VIP.
Gặp cô gái xinh đẹp chưa từng yêu ai, thầy giáo quê Vĩnh Long bất ngờ "quay xe" ở phút cuối, từ chối hẹn hò. Người xưa từng bảo "Yêu nhau mấy núi cũng trèo / Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua" ý nói đến sức mạnh của tình yêu có thể khiến người ta không ngại chuyện ngăn sông cách núi, dù xa xôi cỡ nào cũng sẽ tìm cách để ở cạnh người mình thương.
CAyohbS. Đi. Về. Ngay. Lập. gần giọng, nắm lấy cổ tay anh lôi xềnh xệch về nhà. Đang ở trung tâm thương mại a~ Mọi người nhìn chằm chằm kìa, xấu hổ quá đi. -Thầy.. đau tay anh đỏ ửng lên, thầy lại nắm chặt hơn. 2 thầy trò lên xe đi về mà Ko nói tiếng nào, bình thường anh thích được thầy chở xe máy nhưng bây giờ… là sợ a~-Nói. Sao lại trốn học đi chơi?-Thầy thật lo lắng cho anh, giáo viên chủ nhiệm gọi điện báo anh nghỉ học Ko có phép, sáng rõ rành còn chở anh đi học. -Em…..-Em sao? Tôi cần lời giải thích từ nay thầy rất giận, làm anh sợ nha. Bình thường có tức mấy thầy cũng Ko gọi họ tên anh, nay còn xưng “tôi” xin lỗi. Thầy đừng giận nữa, em … thủ thỉ, thầy 1 thân uy nghiêm ngồi trên ghế sofa, anh đang đứng ngay trước mặt thầy thú tội a~ -Hay. Sợ mà còn dám trốn học à?? Em muốn nghỉ học đúng Ko?? Được. Tôi sẽ cho em nghỉ Em Ko muốn nghỉ học. Là bọn nó rủ em trốn học, tại thầy giáo Hoá Ko cho em học…-Em còn đổ lỗi cho người khác? Lần này xem tôi có đánh nát mông em Ko?-Thầy tức giận kéo anh lên phòng thầy, đẩy anh nằm sấp xuống này. Trốn học này. Đổ lỗi cho người khác này. Trả treo lấy thắt lưng liên tục vụt xuống mông anh. Anh đau đến nỗi chân đạp loạn lên nhưng thầy đã giữ thắt lưng anh xuống giường. Đánh tầm mười mấy thắt lưng, thầy buông thắt lưng xuống, chỉ góc ra đó quỳ cho thầy. Quỳ thẳng lên, 2 tay giơ cao lên. Cấm hạ thiết nghĩ mình nên bình tĩnh lại, đánh trong tình trạng này sẽ phản tác dụng. Thầy đi vào nhà vệ sinh tắm rửa,ra tâm trang phi thường thoải mái, anh ngoan ngoãn quỳ ở đó, tay giơ lên cứ run run, mỏi lắm rồi thầy giận lắm hả?-Sao lại nói vậy? -Thầy ngồi vắt chéo chân xem anh khi thầy Ko phạt em là mọi khi thầy Ko bao giò phạt anh quỳ, chỉ giáo huấn vài câu rồi đè ra đánh vài Ko phải rất đáng giận sao?-Em..xin sau có dám trốn học Ko?-Dạ tội này đáng phạt bao nhiêu?-Em Ko biết…. Thầy, đấy đi. Bao giờ nghĩ ra thì đứng thước…-Hả??? -30 thước…..-Gì cơ?? Mà thôii, Ko làm khó nữa em nữa, 50 thước, Ko trả giá nữa. Ko chịu thì về phòng mở lòng nhân ái nói cho anh mức phạt, anh đổ mồ hôi, sao nhiều vậy? Chịu sao được??-Em, chịu nói giọng chắc nịch nhưng hành động thì ngược với lời nói, làm thầy muốn cười. Tay anh xoắn vào nhau, cắn cắn môi, anh hẳn là sợ làm gì rồi chứ?-Thầy vỗ vỗ giường, anh ngoan ngoan lết ra giường nằm sấp, thầy ra ngăn bàn lấy hư vậy, thầy buồn và thất vọng lắm…-Thầy nhịp nhịp cây thước, nhẹ nhàng nói, giọng thầy như gió thoảng sẽ, rất nhẹ, nhưng ghi dấu ấn sâu trong lòng đừng thất vọng, đừng buồn, lần sau em Ko vậy nữa..-Ko có lần sau nhé? -Ưm…-Anh gật gật đầu“CHAT”-Nói với thầy vậy đó hả?-Em xin lỗi mà..“Chat”,”Chat”,”Chat”,”chat”,”chat”-Có đau Ko Sơn?-Cho anh nghỉ 1 chút, thầy nhẹ nhàng đau. Thầy nhẹ nhẹ…-Khỏi.“Chat”,”chat”,”chat”,”chat”,chat”“Chat”,”chat”,”chat”,”chat”,”chat”“Chat”,”chat”,”chat”,”chat”,”chat”…….”CHAT”,”CHAT”,”CHAT”“CHAT”,”CHAT”,”CHAT”,”CHAT”-Xin lỗi em, thầy hơi nặng tay ,đau lắm Ko?-Thầy thấy anh mấy thước cuối la quá trời, bèn dỗ lắm, thầy hết thương em rồi.. -Còn làm nũng nữa hả? Con trai gì đâu…-Hứ. Ai bĩu môi, nằm nguyên trên giường thầy. Lần này thầy đánh đau lắm, anh Ko có nói dối đâu…-Bôi thuốc cho em nhé, mai em đến lớp mượn vở bạn chép bài đầy đủ thận dặn dò anh, thầy lấy thuốc ở tủ đầu giường. Cởi quần anh xuống, xoa xoa cho đừng có cởi quầnn..-Anh đỏ mặt, lấy tay kéo quần cởi bôi thuốc bằng niềm tin hả? Để gạt tay anh ra, xoa thuốc, mông anh đỏ bầm, có chỗ tím a~ Thực đau lòng. Thầy lần này có nương tay, chứ Ko anh chỉ có nước nằm sấp ngủ cả ra bàn viết bản kiểm điểm cho thầy. Viết xong kí tên rồi để chỗ thầy kí. Thầy giữ bảnh kiểm điểm, em còn tái phạm là biết rồi chỉ chỉ cái ghế và đỡ anh ngồi mỏi đáp, thầy tính giết anh à? Đau như vậy còn bắt ngồi viết mau đi, tí thầy cho ngủ ở đây, xoa lưng nghe xong mắt sáng rực, cố gắng lê từng nước viết nhanh nhanh cái bản kiểm điểm. Thầy nhìn thế cười tươi, ra bàn xem anh viết, xoa đầu anh 1 cái làm mái tóc vốn mượt như con gái thành 1 Đống bù xong lễ phép đưa 2 tay cho thầy, thầy mỉm cười, đó, chính nó, là thứ anh muốn. Nụ cười ấm áp độc quyền của thầy. -Em làm sao mà mặt trông phê vậy?-Thầy véo má anh, rồi lại xoa đầu 1 cái, xoa đầu anh rất thích, tóc mềm mượt hơn cả con quay đầu,làm mặt giận dỗi, Ko thèm nói chuyện với thầy nữa. Đánh người ta đau còn Ko xoa, Ko dỗ . lại dỗi thế này chàng trai của tôi?-Thầy cười to, anh là thích làm nũng a~ tục quay mặt đi Ko thèm nhìn thầy-Nói xem lí do nào, em lớp 6 lớp 7 rồi còn trẻ con vậy…Như vậy con gái Ko ai yêu đâu quay mặt anh đối diện mặt mình. Thấy mắt anh hồng hồng, dễ cưng Ko chịu được. -Mới trêu mấy câu đã chảy nước mắt rồi, sao đánh đau lại Ko khóc?-Ôm anh vào lòng, đầu anh cứ dụi dụi vào khuôn ngực thầy. -Được rồi, bản kiểm điểm để đó. Ngủ ha, mai còn đi kéo anh ra giường, để anh nằm nghiêng rồi tắt đèn, nằm xuống cạnh thầy gác vào mông đẩy đẩy thầy ra. Thầy lại ôm anh vào lòng tâm sự-Này, sao thầy dạy Hoá lại Ko cho em học? Em học tốt Hoá mà, mấy hôm trước còn nói là học trò cưng của thầy mà..-Thầy ấy tức giận vì em Ko nghe giảng, về sau em còn cãi lại thầy nên thầy Ko cho em thủ thỉ, đây chính là tự đi vào đường lắm, very good, excellent. -Thầy vòng tay vỗ mạnh mông anh mấy cái, tay thầy dài xin có lỗi gì xin hoài vậy? Phải xin lỗi ai?-Mai em đến xin lỗi thầy dạy xin cho thành tâm thành ý. Bây giờ ngủ có được Ko?-Ừm.“BỐP”-Nói năng như vậy hả?-Xin lỗi đừng đánh, đừng đánh, đau lùi vào tường, đầu đập đánh”Cốp” vào ra đây thầy ôm xíu rồi mới xoa lưng với xoa mông cho em dụ, đây chính là lợi dụng nha..-Hứ. Ko chơi với thầy nữa, thầy đánh đau muốn chết còn đánh thêm nữa, bầm hết mông em mặt vài rồi, quay sang đây với thầy Ko đêm thầy ép em vào tường chết luôn đó. Ráng kéo kéo anh ra, kéo mãi mới cho anh vào vòng tay được. Anh thích ngủ với thầy, dù hôm nào cũng bị lấy ra làm gối ôm, hết gác chân rồi gác tay, mệt muốn chết. Nhưng thích thì vẫn thích thầy ở với em mãi luôn nhé. Em Ko cần bố mẹ đâu, chỉ cần thầy thôii..-Ngây ngô dễ thương nói, thầy thấy anh dễ cưng vậy cũng gật vậy em cũng ở với thầy luôn nhiên cong mỏ, vô cùng sung sướng. -Thầy xoa lưng này, ngủ Thầy luồn tay qua áo anh rồi xoa lưng cho anh, thỉnh thoảng lại xoa xoa mông cho anh. Anh thấy vậy hét loạn lên kêu thầy biến nhìn hết hàng em lâu rồi, xoa thôii có gì xấu hổ? Thầy có làm gì em đâu??-Cười đen tối a~-Xì, ngủ đi. Thầy nói nhiều quá đó..-Rồi, ông cười, tiếp tục làm công việc của mình, đợi đến khi anh ngủ say, thầy mới bỏ tay ra kéo áo anh đáng yêu như vậy ai lại Ko yêu chứ? Tiếc là thầy Ko ở cùng nhà em mãi được, nhưng thầy mãi yêu thương, dõi theo hình là viết ngày càng xuống tay. Hiu hiuMọi người nhớ vote đó nhaGóp ý nhiều vô. Gạch đá cũng được a~Góp ý tưởng nữa. Thích ai bị huấn nè.. Thích bị huấn như nào? Hay là thích tình huống gì?? Cứ Cmt hết, nếu đc au sẽ thực hiện
-Tối nay có muốn ngủ chung không?Hoàn toàn trong sáng nhé -_- đừng có nghĩ bậy bạ, không ngoan đâu -Muốn muốnn-Gật gật đầu-Vậy giờ làm bài tập đi rồi ăn ngủ trưa đầy đủ, thầy đi có việc rồi về mua kem cho nhé. Tối cho sang phòng thầy ngủ..-Vỗ vỗ đầu anh , dẫu sao vẫn là trẻ con, vừa vào cấp 2 , đã giả vời trưởng thành với ai rồi? Tại sao lại không có quyền được trẻ con trước mặt thầy-người thân thuộc nhất….-Vâng… -Dù vậy nhưng anh rất hiểu chuyện , không tò mò nhiều, thầy đi công việc tất nhiên sẽ ngoan ngoãn không để thầy phiền lòng-Hôm nay bác giúp việc nghỉ rồi, thầy nấu cơm cho em để trong tủ lạnh. Bao giờ ăn thì xới cơm ra, xới xong nhớ đóng nắp nồi cơm vào. Còn nữa, hâm nóng đồ ăn lên, nhớ dùng lót tay mới được cầm vào nồi , cẩn thận không bỏng. Thầy đi đây…-Bye bye….-Anh ngồi bàn học vẫy vẫy tay. Ở nhà 1 mình không thể nào tránh khỏi lo sợ, sợ ma rồi sợ trộm… Vốn căn nhà đã rộng rãi vắng vẻ, nay lại không còn ai, tất nhiên là rất đáng sợ. Nam nhi thì nam nhi? Ai bắt phải dũng cảm nào?? Nghĩ vậy liền ôm cái bụng đói lên giường nằm ngủ, cho đỡ đói -Sơnn… dậy đi. -Đang chìm trong mộng đẹp, tự nhiên bị người ta đánh thức, anh nhăn nhó rất ư là khó chịu, xoay xoay 1 cái rồi… ngủ tiếp -Dậy mauu… 4h chiều rồiii…..-Tiếp tục lay lay và anh vẫn không chịu hé mắt, ôm chặt lấy cái gối ôm mà ngủ-Có dậy không hay ăn đòn??-Cao giọng dọa 1 cái con sâu kia cũng xoay xoay rồi tỉnh dậy, mặt còn ngái ngủ, mái tóc bờm xờm, nước dãi còn dính bên mép AnhThể diện của tui T^T – Au kkkkk =D tui thích vậy đó 3 -Thầy toàn đi dọa người..-Anh lèm bèm lèm bèm-Không dọa thì em còn ngủ đến bao giờ ? Làm bài tập chưa đó? -Rồi mà, thầy xem đi… Lại bảo không đúng đi.. cho em 5 phút nữa thôii…-Tiếp tục lăn xuống giường với với cái cục gối ôm mà ngủ tiếp-Sai rồi . Dậy, dậy..!! -Xách tai anh qua chỗ bàn học, chỉ chỉ nói nói một thôii một hồi, phát hiện… con người kia đứng mà ngủ ngon lành-Em còn dám làm trò thì….hại cái bàn tọa thôii-Em dậy em dậy mà….-Đau khổ nằm vật xuống giường lăn lăn làm trò-Em có thích chết không? Lập tức đi vào rửa mặt cho tỉnh táo rồi học nhanh. 4h 20 phút rồi, vì em làm mất 20 phút nên sẽ tăng thêm nửa tiếng học, còn chậm trễ, lập tức học thêm 1h. -Thầy bắt nạt em , thầy ỷ lớn hiếp nhỏ học đến 7h kém thì đói chết em rồi…..-Ở trong nhà vệ sinh mà hét loạn cào cào lên , làm thầy ở ngoài 1 phen đinh tai nhức óc-Hay muốn học đến 8h ? Muốn nhịn luôn không??-Thầy biết đứa học sinh nào mà chả không thích học, cứ tăng thêm giờ là tự khắc sợ thôii Vác cái mặt 10 phần ủy khuất ra , ngồi đánh phịch xuống ghế. Giương cặp mắt đầy oán hận nhìn người thản nhiên ngồi bên-Thầy bị điên rồi..-Lại tiếp tục bài ca con cá, và lại bị người kia mắng cho té tát -Nhìn đây này, làm sai 2 câu rồi… Thầy khoanh tròn bút đỏ đây, em sửa mau đi. Sửa không đúng thì phạt quỳ. Can tội giảng không nghe-Xì… chuyện cỏn con mà cũng bày đặt..-Trật tự làm nhanh đi!!-Ở nhà một mình không có ai nói chuyện , nên đâm ra bây giờ ngứa miệng thì phải?Kết cục thảm thương của anh là phải quỳ cả tiếng đồng hồ xám hối mới được ăn cơm , bụng cứ kêu òng ọc òng ọc -Sơn, trưa em ăn có ngon không?-Aa…-Lập tức nhớ ra việc đã quên, vụng về bao biện nhưng lại không biết thầy đang cho cơ hội mà nhận lỗi-Thầy nấu tất nhiên là rất ngon rồi – tiếp tục gượng gạo cười rồi cắm đầu vào ăn, thậm chí ngẩng mặt lên cũng không dám ngẩng , nhu thuận ngồi ăn cơm kéo dài thời gian ra lê thê. Cuối cùng vì không kiên nhẫn nổi, thầy cao giọng 1 cái, anh liền co rúm người lại như thể bị ai làm gì-Ăn mau lên, 10 phút nữa chưa thấy em trên phòng thì em tự chịu trách nhiệm..- Thầy bỏ lên phòng tắm cho hạ hỏa, mặc kệ anh ủy khuất ngồi cắm rồi lại chọc bát cơmTắm xong thấy anh ngoan ngoãn ngồi sửa lại bài , thầy cũng thấy rất dễ chịu, đứa nhỏ kia cũng biết tự giác học rồi , không cần phải nhắc nhở nhiều nữa, đến lúc phải rời đi cũng an tâm để nó lại 1 mình. nhưng dù sao đấy cũng là chuyện của tương lai, giờ đây chắc chắn chưa thể rời đi dược-Tại sao lại nói dối? Có biết thầy ghét nhất là nói dối không ?- giọng thầy đều đều nhưng ẩn chứa đâu đấy là nỗi tức giận khó thể tả được , anh tất nhiên cảm nhận được điều đó , không tránh khỏi run sợ đi ra-Em…..-Anh ngập ngừng, nếu nhận tội thì thế nào cũng lên thớt mà không nhận tội cũng lên thớt nốt T^T biết sao giờ?-Thầy đã cho em cơ hội nhưng là do em không biết cách nắm bắt. Bây giờ có 2 lựa chọn Một, thầy sẽ rời khỏi đây trong sáng mai, đảm bảo sự yên bình cho em, cũng không quản em nữa, hai, bây giờ em lập tức bị phạt, không những vậy những ngày tiếp theo còn phải nghe lời tuyệt đối, nhưng đổi lại thầy vẫn ở đây và coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Cho em đúng 120s để suy Nói rồi thầy đi ra ngoài, bỏ lại anh với 1 mớ bòng bong trên đầu. Anh chưa bao giờ nghĩ chuyện này lại nghiêm trọng như vậy, không ngờ thầy lại đòi dời đi vì anh bỏ ăn …Về mặt ông thầy đáng chết kia đang dưng xuống nhà lấy bánh ăn, rồi tiện tay chuẩn bị thêm cho anh 1 chút nước hoa quả và bánh ngọt để bồi bổ sức khỏe sau khi bị phạt cái này có phải gọi là tự tin thái quá không? Chắc gì anh Sơn của tui không đuổi ông đi??Không cần nghĩ nhiều, anh lập tức chọn ra phương án cho mình , ngồi vắt óc nghĩ cách làm thầy bớt giận. -Khó vậy cơ à?-Đi vào còn thấy học trò ngẩn ngơ suy nghĩ đi tận đâu, không tránh khỏi buồn cười-Không phải, em..không muốn thầy đi , thầy đi ở 1 mình…rất cô rồi sao? Giờ quỳ tiếp nổi không?? Ra góc quỳ-Tay hướng vào góc tường , ngồi xuống giường lặng lẽ quan sát thằng nhỏ Anh lủi thủi ra góc quỳ thật ngon ngoãn lưng tẳng tắp , 2 tay giơ cao cao lên trời, đầu gối thì đỏ đỏ do máu tích tụ lại 1 con ngu Sinh phát biểu k biết có đúng k có j góp ý au sẽ sửa liềnVì đau lòng quá không chịu nổi ,nên thây quyết định cho anh đứng dậy sau 5′ quỳ và bảo đó gọi là cảnh cáo. Lần sau nhất định cho quỳ mỏi nhừ ngườiDường như chưa quyết định xong hình phạt, suy nghĩ 1 lúc liền dùng vài động tác nhỏ mà cố định người anh trên đùi 1 cách gọn gàng .-Sao lại bỏ ăn?-Nhẹ nhàng hỏi anh, không mang 1 chút tức giận nào vào câu nói.. nhưng đủ khiến anh sợ đến chảy mồ hôi. -Em…. sợ….ma…-Nói xong thầy liền phá lên cười, trời ạ … cháu nó sợ ma đó mà -Thôii được rồi… Tội bỏ ăn phạt 10 bàn tay coi như cảnh cáo, lần sau không được tái phạm nữa . Sợ mà thì bảo thầy thầy bê cơm lên phòng trước rồi để đó, vậy là không cần phải ra khỏi phòng. Ok?-Có thể thông cảm được, căn biệt thự rộng lớn như vậy còn không có người, sợ là đúng thôii-Vâng….-Xấu hổ bám chặt vào ống quần thầy , đầu dụi dụi vào chân thầy tìm sự cảm thông nhỏ nhoi-Còn tội nói dối.. phạt 30 bàn tay vì em làm bài coi như đầy đủ, nên giảm nhẹ tội . Còn gì chưa hợp lí không?-Không có..-Vậy được, nếu còn lần sau, thì thôii thầy dọn đồ đi luôn nhé. Không cần đếm, cũng không cấm la hét và khóc, nhưng mà hàng xóm mà biết được không phải thầy xấu hổ. Mấy điều còn lại không nhắc mình lên đợi bàn tay thầy hạ xuống , đợi mỏi quá thả lỏng một chút mưa bàn tay liền rơi xuống. Anh chỉ biết cắn răng chịu đựng, thầy im lặng không nói câu nào, chỉ dồn lực vào tay mà hạ xuống, không chút lưu bộ phận kia chỉ sau hai chục bạt tay mà đã nóng và rát muốn chết. May mà có quần chứ không mông đã bị nướng cháy mất roài..“Chát..chát….”“Chát…chát…”Cứ vậy mà vang vọng khắp phòng, anh cứng đầu cứng cổ không chịu kêu tiếng nào. Thầy thấy vậy càng mạnh tay hơn, rút cục người chịu thiệt chính là…thầy. Bàn tay thì đỏ chắc chắn chẳng thua kém gì cái mông kia. Nhưng thầy không muốn dùng thước nhiều, như vậy đau kéo dài, lại còn rất dễ để lại thì màn phạt cũng qua, anh tất nhiên còn rất đau, chưa hết ngay được nhưng vẫn bật dậy rất nhanh khỏi lòng thầy. Rồi nhìn thầy thu tay lại khẽ xoa xoa tay, anh liền giật lấy tay thầy, nhìn đỏ thảm…-Lần sau, thầy dùng cái khác đánh đi. -Sao? Không đau hả??-Thầy mỉm cười-…Đúng là…không đau…-Anh nghĩ nghĩ, chỉ cần bảo không đau , vừa tốt cho thầy, còn bảo vệ được thể diện. Một phát súng chết hai con trym Mọi người thấy có gì thiếu thiếu ở đây không?? -Hahaa… Vậy là nhẹ nhàng không thích lại muốn chơi trội hả?-Đến chết cười rồi, quan tâm đến thầy thì nói hẳn ra đi , làm gì phải thế.. chỉ thiệt thân..-…-Lần sau thầy dùng thước, vừa đỡ tốn sức, lại chiều lòng em, hai bên cùng vui cười, cười và cười. Nụ cười dần trở nên đáng ghét dưới mắt anh, nếu không nhầm thì ở đây có cái ý trêu đùa?-Được rồi không sao, thầy hết ngay ấy mà..đàn ông con trai -Thầy tặc lưỡi – giờ ăn kem xong ngủ, hay uống sữa ăn bánh rồi ăn kem luôn xong ngủ? Hay uống sữa ăn bánh không?-Em không ănn.. tối thầy nhồi vào bụng 1 Đống ra rồi giờ ăn sao nổi ?-Anh nhăn mặt, tối bắt ăn bù cho ăn trưa , rồi cách có xíu lại ăn thêm trận nữa . Bội thực T^T-Ăn đi.. Em dạo này gầy mà… Thầy mua kem rồi, giờ ăn kem , vệ sinh xong đi ngủ. Không thì thôii, không cho ngủ ở đây nữa….-Ây… thôii được . Em chỉ ăn chocolate thôi…-Có ngay. Thu dọn sách vở đi rồi thầy bê lên ăn…Few minutes later..Thầy cầm khay lên kem, bánh , sữa.. không thiếu thứ gì trên đời Đời lắm người nhây đã bảo không ăn ông í cứ nhồi, nhồi cho lắm rồi bội thực cho chết đi -Dậy dậy ăn..-Nhìn anh nằm 1 Đống trên giường, vẻ mệt mỏi và vật vã, thầy liền kéo anh dậy đưa 1 cây kem-Thầy không ăn à?- Nghe vậy cũng không bận tâm tâm, tập trung vào ăn-Thầy không ăn, em ăn đi-Thầy mỉm cười, ngồi xuống đưa khăn giấy cho anh rồi tiện tay giúp anh soạn luôn sách không ăn nữa đâu, no sữa đi ngủ cho ngon..- Lại đưa cốc sữa cho anh,anh khẽ thở dai, rồi 1 hơi hết luôn cốc sữa-Thầy đi cất đồ, đi đánh răng rửa mặt rồi tắt đèn đi ngủ trước đi. Hôm nay thầy thức muộn làm xíu việc..Lúc đi lên, đèn phòng cũng đã tắt , tự hỏi hôm nay anh có chuyện gì tự nhiên nghe lời lạ -Ngủ ngon, xíu thầy ngủ Ngồi bàn làm việc, xoay ghế lại nhìn anh 1 cái rồi tiếp tục làm việc, suy nghĩ 1 lúc lại tắt đèn bàn lẳng lặng di ra giường nằm -Ngủ chưa Sơn?-Rồi ạ -Và anh đã chính thức dính chưởng-Ngủ rồi à? Vậy ngủ Thâm thúy, quá thâm thúy -Sao hôm nay em nghe lời vậy? Tự nhiên ít nói, thấy thiếu thiếu gì đó?-Tại…thầy bảo thầy sẽ rời đi….-Khẽ “à” lên 1 tiếng, không ngờ lời nói của mình có ảnh hưởng đến vậy. May mà anh còn thẳng thắn, gặp những người hay xấu hổ thì không biết đâu mà lần-Thầy cũng không thể sống với em mãi được, không cho thầy lập gia đình à?-Không lập gia đình cũng được, có chết ai đâu…-Mà này, thầy thấy hình như hôm nay em chưa xin lỗi đâu nhé?-Thì…-Không xin lỗi là khỏi xoa xoa, đợi bao giờ em xin lỗi đàng hoàng mới hết giận-Em xin lỗi mà….-Gì nữa ?-Em sẽ không nói dối, không bỏ ăn, còn có không làm thầy lo lắng…-Thôii được rồi, ngủ.. rồi mai, dẫn đi ăn bánh ngọt, thầy mới tìm được quán này ngon lắm…-Bánh , mai nhớ đưa em đi đó. Bận là không được đâu….-Có 1 điều kiện, bài kiểm tra toán sắp tới, phải được cao…không muốn khó nghĩ thế nào cũng được, chắc chắn đó. Không được 10 khỏi đi ăn nữa….-Xì… Plè, rủ bạn đi ăn cũng được, không thèm thầy….-Thôii ngủ ngoan đi, muộn rồi. Mông còn đau không?-..Hơi…hết rồi..-Nói dối. -Gõ nhẹ nhẹ đầu anh 2 cái-Thôii được rồi, thầy xoa 1 lúc, mai dậy là hết.mọi ng ạ hnay con au vừa bị gõ đầu 2 cái thế là viết vào luôn 3 và au đã thấy nó chả đau j cả ; -Thầy gõ vậy rồi vỡ đầu em đó – Giơ cái mặt cún con ra mà quên mất tối om. Có tí ánh sáng từ đèn ngủ bé xíu thôii-Thầy xin lỗi…Nhẹ hều vậy cứ như là đau lắm không bằng . ĐI NGỦ !!-Thầy kéo anh lại gần vào mình, khẽ xoa lưng cho dễ ngủ. Đợi anh ngủ rồi mới xuống xoa xoa bàn tọa 1 xíu, lúc nãy có hơi nặng tay. Quyết định sáng dậy sẽ đè anh ra mà xem xét -Thầy….đứng bỏ..em…-Anh nói mớ, thầy vừa lim dim ngủ lại giật mình tỉnh giấc, thấy thật ân hận vì lỡ lời đe dọa anh, nói không chừng lại để lại cho anh những kí ức ám ảnh chỉ vì lời nói xin lỗi…Ngủ ngoan đi….-Nhẹ nhàng xoa lưng anh, nói ra thì cũng không phải tự nhiên hôm nào thầy cũng xoa lưng , chính là bởi anh rất thích xoa lưng, trước khi thầy đến ở bố an đã từng chia sẻ vậy. Đến khi làm mới thấy hiệu quả, như có 1 sức mạnh thần kì nào đó? Chỉ cần xoa lưng, lập tức anh được trấn an, tìm được cảm giác an toàn mà ngủ tiếp.. Phần nào, cũng bởi vì hơi ấm từ người thầy phả ra..Chuyện của mấy ngày hôm sauDù bài kiểm tra toán không được trọn vẹn 10 điểm, nhưng sau khi làm lại bài anh cũng được thầy bỏ 1 ngày dắt đi chơi. Kết quả của việc đi cùng thầy chính là sau khi đi về anh lập tức bị…tiêu chảy do ăn quá nhiều thứ lung tung. Vậy nên từ đó anh rất ít khi đòi đi ăn với thầy ___________________________Au xin lỗi tại chỗ dùng lập chỗ dùng đth nên cách nó không đều. Các readers bỏ qua nhéHôm nay au viết dài nè *> nhớ vote èn comt cho auu góp ý vô..~TÂM SỰ TUỔI HỒNG~1 Bây giờ au gặp vấn đề lớn rất lớn về bạn bè T^T . Rồi bây giờ có bạn A là bạn thân của au, rồi tính nó đại loại là.. hơi khó chịu? Nói chung là au luôn nhường đó…Gặp nhiều chuyện rồi bâyh hết cách liên lạc dù học cùng lớp, cho au lời khuyên đi… Sao mà liên lạc được h? Hay cứ để vậy đi? Bị rối đó, chả biết làm j…Ôi dồi lằng nhằng lắm… Chuyện nó không thể nói hết được. Biết là chuyện riêng tư , nhưng chỉ làm phiền 1 xíu thôii nhé. Đừng chửi au vì au hỏi với duyênnn2 Au nói thẳng nhé3 các bạn nào cảm thấy.. au viết quá chán, quá xàm, không thể đọc được thì mời đi giùm. Những người chưa tìm hiểu kĩ về thể loại của truyện mà kêu Bạo lực hay biến thái thì các bạn nên tìm hiểu, nếu không thích thì các bạn cũng đi giùm. Nói chung các bạn góp ý có thiện chí, au sẽ rất vui và cảm ơn . Nhiều lúc au quên cảm ơn thì Thông cảm cho au nhé ^^ Au không phải lo chuyện bao đồng, nhưng au nghĩ đây là cách tốt nhất để không mang về ức chế cho cả đôi readers đừng nghĩ au Ám chỉ ai cả, sau nhiều vụ thì au nói vậy thôii. Còn những chuyện xảy ra rồi kệ nó đi Au phòng tránh gặp xích kích trg tương lại đó màCảm ơn những ai đã đọc hết đến đây_3185_Yêu nhiều ❤️❤️
Phạm Thùy Linh là một cô gái cực kỳ đáng yêu xinh xắn nhưng ngang bướng, lười học. Dù ba là thầy giáo nghiêm nhất trường mà cũng không trị được cô. Cô làm đủ trò để không phải học khiến cô cũng bó tay. Gia đình cô cũng không quá giàu nhưng cũng có của ăn của để nên rất cưng chiều cô. Năm nay cô mới lên lớp cái tuổi bắt đầu biết yêu biết nhớ Hoàng Sơn là anh chàng với vẻ bề ngoài lạnh lùng nhưng trái tim thì rất ấm áp. Tiếp xúc nhiều thì mọi người mới nhận ra con người thật của anh. Anh là học trò cưng của ba Thùy Linh mới đi du học ở bên Anh mới về. Được thầy giáo mà anh kính trọng yêu quý nhất mời ăn bữa cơm sau bốn năm du học, anh vui mừng khôn xiết nhưng không thể hiện rõ ra mặt. Khi đến nhà thầy dùng cơm anh được thầy nhờ vả dạy kèm bé Linh. Lúc đầu có phần do dự nhưng anh đã gật đầu đồng ý. Anh tin bản thân mình có thể thay đổi được cô bé đó. Anh đã cho Linh một ấn tượng không quên ngay lần đầu gặp mặt là một chàng trai lạnh lùng, có tài và đặc biệt là rất đẹp trai. Dạy kèm một thời gian Linh đã đem lòng yêu Sơn. Liệu tình cảm của họ sẽ kết thúc như thế nào khi tình yêu lại xuất phát từ tình thầy trò?
Em Ko biết anh có thể thử làm người yêu em Ko?-Sao? Bao lâu Ko đồng ý lời tỏ tình sao tự nhiên lại đồng ý, có phải thấy tui tốt quá Ko?-Thiên cơ bất khả lộ-Ừm, từ nay em làm người yêu của anh, lúc nào Ko đi làm anh đều ở bên đây Ko phải cũng thế?-Ừ.. Anh đưa em về nhà nhé!-Ko cần, em có mai anh đón em đi Em về đây..Cô biết cô làm người ta khó xử, Ko nên từ chối người ta..nhưng làm sao cô có thể tình cảm được với người khác? Cô vẫn Ko làm được. Thật sự còn yêu anh quá nhiều..Người đó là ai? Là 1 đồng nghiệp của cô, giỏi thì rất giỏi, tính cách rất dễ chịu, hiền lành dễ mến, nhiều lúc người ta sẽ tưởng là nữ. Đã theo đuổi cô từ lâu, luôn bám dính lấy cô, nói yêu cô, có từ chối cũng Ko nản chí. Cô nghĩ người này có thể đem lại cảm giác cho cô, cho cô bớt nhớ anh, mang lại hạnh phúc cho cô..Mọi việc cứ như vậy, từ 1 lời đồng ý hết sức đơn giản. Hàng ngày cô được đưa đón, được chăm sóc rất chu đáo, thỉnh thoảng 2 người cùng đi ăn cùng đi uống hay xem phim, đi chơi. Dẫu làm cùng nhau nhiều việc vậy mà tình cảm giữa 2 người Ko tiến triển mấy, vẫn ở mức bạn suy nghĩ lại suy nghĩ. Suy nghĩ về cái j? Tất nhiên là về anh. Có phải cô giống thiếu nữ tương tư Ko? Nhưng mà, cô đã hết tuổi thiếu nữ rồi.."Reng..reng.."-A lô..-Linh hả cháu?-Ai đấy ạ?-Bác là bố thằng Sơn đây, bác chỉ báo với cháu là thằng Sơn nó sắp sửa về, lúc 14h30,sân bay D, chuyến Vâng.. Cháu cảm ơn có j.. Thôii bác cúp máy nhé!-Vâng.. Cháu chào cũng thắc mắc tại sao bố anh lại báo cô chuyện này? Cô cũng rất vui mừng khi nghe tin anh về nước nhưng 2 người vốn chẳng còn là gì của nhau. Gặp anh rồi cô sẽ nói"Em yêu anh" chắc? Dù còn tình cảm sâu đậm với anh nhưng... thế Ko được. Nói là cô nhớ anh? Chẳng cái nào hợp lí..Cô thật muốn gặp anh, sắp đến h rồi, cứ ra đấy rồi có gì tính sau. Lấy cớ bừa là được.. Đừng nói cô lụy tình nhá, cô vốn là lụy tìnhSân bay DCô đứng chờ, chờ mãi, thấy mọi người đi ra mà chả thấy người cô cần đâu nữa. Đứng đợi 15",30" rồi 45"... cô quyết định về nhà. Cô biết bố anh chẳng nói dối cô làm cái gì.. Vậy, anh đâu?Cô gọi taxi rồi lên xe, nói địa chỉ nhà mình.. Gần đến nhà, đột nhiên muốn đến căn nhà năm xưa anh và cô ở chung, lại bảo bác lái tãi, cô liền bị mắng cho 1 nơi. Căn nhà vẫn vậy, dù bụi có dày mấy lớp nhưng vẫn Ko thấy đổi. Đồ đạc của anh vẫn còn ở đây, có khi nào.. anh sẽ quay lại lấy đồ Ko? Nghĩ vậy cô liền ngồi ghế sofa đợi, đợi mãi, mãi đến lúc ngủ thiếp đi..."Cạch"Cô liền tỉnh dậy, hình như có tiếng mở mỉm cười, người đứng trước mặt cô... là anh. Chính là anh. Là người cô luôn mong ngóng.. luôn nhớ nhung.. Anh vẫn vậy, khuôn mặt lạnh tanh, đôi mắt sâu hun hút...-Anh...anh..Sơn...-Cô chạy ra ôm chần lấy anh, thiếu chút nữa ngã dập mặt. Anh để cho cô ôm, cô tựa đầu vào ngực anh, đã bao lâu rồi.. cô chưa được hơi ấm này bao phủ, đã bao lâu cô chưa được hít Hà mùi hương đặc trưng của anh...Được 1 lúc, anh gỡ tay cô ra khỏi em lại ở đây?-Em..em... tình cờ đi qua rồi ghé vào..-Em vẫn vậy nhỉ? Ko biết nói dối thì đừng có nói..-Anh cười, nụ cười này, ừ thì rất đẹp, nhưng có j khác biệt quá. Nhưng, anh vẫn rất hiểu cô, luôn đi guốc trong bụng cô, cô biết, mình nên nói thật cho anh..-Anh.. còn anh đến đây làm j?-Anh đến lấy chút đồ rồi đi, Ko ngờ gặp lại em trong hoàn cảnh này..-Anh.. anh.. lí do.. vì sao năm đó anh lại bỏ đi.??-Anh thấy chúng ta Ko hợp để làm người yêu, làm anh em Ko phải tốt hơn sao?-Lại mỉm cười, nụ cười này thật đáng ghét!-Bây giờ... có thể quay lại Ko? Em rất nhớ anh, vẫn luôn mong gặp lại anh..-Xin lỗi em, anh sắp sửa cưới rồi. Em đến chúc phúc cho anh 2 năm, cách nói chuyện của anh đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng.. cô Ko thích điều này. Coi cảm thấy anh thật xa lạ, đây Ko phải là con người cô từng biết. Cả những điều anh nói nữa.. tất cả đều là diễn..-Anh nói dối.. Anh còn giận em chuyện năm đó phải Ko? Nếu anh còn giận thì đánh em đi, đừng bỏ em.. hic.. anh Sơn..-Cô bám lấy người anh, nước mắt chảy thành dòng sông. Trái tim như vỡ vụn..-Xin lỗi, anh phải đi. Anh vào lấy đồ, có dịp chúng ta sẽ nói chuyện sau..-Anh gỡ tay cô ra, đi vào trong. Cô đứng đó, lặng im, trái tim cô đã bị anh đập nát.. chẳng còn gì nữa...-Xin lỗi em, Linh..
Truyện Audio CV Ngôn Tình Truyện Teen Yêu Thầy... Có Được Không??? 104 người đang đọc truyện này. Tác giả phlien04 Thể Loại Ngôn Tình Truyện Teen Tình trạng Còn Tiếp Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Năm xuất bản 2017 Số Chữ 77,008 Truyện Dịch 100% Lượt xem 1,396 Từ Khoá doc truyen yeu thay... co duoc khong??? yeu thay... co duoc khong??? yeu thay... co duoc khong??? full yeu thay... co duoc khong??? prc Tác giả phlien04, Lần Cuối Cập Nhật 1 năm trước Thể Loại Ngôn Tình Truyện Teen Tình trạng Còn Tiếp Nghe từ đầu Tổng đề cử Yêu Thầy... Có Được Không??? Đã có 12 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Thể loại HUẤN VĂNNam chính Nguyễn Hoàng Sơn là người thuộc tuýp trong nóng ngoài lạnh. Đối với những người thân quen thì thực sự vui vẻ gần gũi, còn đối với người ngoài thì vô cùng lạnh lùng ít chính Phạm Thùy Linh là một cô gái tuy có chút bướng bỉnh nhưng rất dễ thường. Là người sống tình cảm, học lực trung bình, nhà cũng có điều kiện gia giáo... Tags doc truyen yeu thay... co duoc khong??? yeu thay... co duoc khong??? yeu thay... co duoc khong??? full yeu thay... co duoc khong??? prc Mới nhất Chương 0042 Ngoại truyện 7 4 năm trước Yêu Thầy... Có Được Không??? Tổng đề cử 0 Tuần 331 Tháng 530
yêu thầy có được không