Gọi cho ai? #nua vong trai dat tv moi nhat. #góc nhìn hoàng duy hùng moi nhat. #đoàn trọng hồng tứ. #thời sự 247 với đỗ dzũng. #phong trần. 2021.02.24. 3천. 197.
Giới thiệu truyện: Truyện Nửa Hoan Nửa Ái - Yêu Không Lối Thoát của Lam Bạch Sắc Tác phẩm đầu tiên là Nối Tiếp Sai Lầm. Lam Bạch Sắc viết thể loại đấu đá thương trường rất hay. Thể loại này thường rất nản vì cứ xào đi xào lại mấy màn lừa người, thu mua cổ phần, cổ phiếu rớt rồi lại tăng giá, … Nhưng đọc truyện của Lam Bạch Sắc lại vô cùng hứng thú!
Nhạc Remix, Nghe Nhạc Sàn, Nhạc DJ, Nhạc Nonstop, Tải Nhạc MP3 Hay Nhất 2022 ba oi dung au nua. ba oi dung au nua. July 22, 2016 Bạn Ơi Đừng Nghiện Nữa, Nhà Mình Còn Gì Đâu.
Trong bộ phim mới của đạo diễn Nguyễn Hoàng Trung, Mot Nua Bong Toi, Minh Khuê sẽ thử thách với một tạo hình hoàn toàn mới. Cô vào vai Hương Giang, một tiểu thư nhà giàu sống lãng mạn, thiếu thực tế và cũng vì thế mà gặp nhiều bất hạnh trong tình yêu và cuộc sống. Lấy
Vẻ ngoài già nua của Captain America vào cuối Avengers: Endgame hoàn toàn khiến người xem ngỡ ngàng, nhưng trong tất cả các viễn cảnh có thể xảy ra, đó lại là cách chẳng thể phù hợp hơn để nhân vật của Chris Evans nói lời tạm biệt, gác lại sự nghiệp siêu anh hùng Marvel sau gần một thập kỷ được yêu mến.
Khuôn mặt già nua của Madonna Với diện mạo chưa hoàn hảo ấy, nữ hoàng nhạc Pop đã đưa bộ phim mới nhất do cô làm đạo diễn tới ra mắt tại London. Điều đáng nói là trước đó, Madonna cũng đã giới thiệu bộ phim này trong liên hoan phim BFI lần thứ 55 được tổ chức tại London hồi tháng 10 năm ngoái. Madonna với cánh tay đầy cơ bắp
t5tKM. Hai năm một ngày nắng không trung, chiếc máy bay chở khách cỡ lớn bình ổn cất cánh, tạo thành một vệt khí lưu trên nền trời xanh ngoài nắng chói chang, Viêm Lương buộc phải kéo cửa sổ, cô nhấc gọng kính, tiếp tục xử lý tập tài liệu trên đó là giờ ăn trưa, cô tiếp viên hàng không đẩy xe, sắp đồ ăn cho hành xe chở đồ ăn nhanh chóng đi đến bên cạnh Viêm Lương, cô tiếp viên hàng không cúi người định đặt dao dĩa, cô hơi tần ngần khi thấy bàn nhỏ để đầy tài Lương đang tập trung phân tích số liệu quan trọng, cô đành buông bút, nhướng mắt nhìn tiếp viên hàng không "Tôi chỉ cần một ly cà phê, cám ơn."Cô tiếp viên hàng không mỉm cười, rót cà phê đưa đến tay Viêm lúc Viêm Lương chuẩn bị nhận cốc cà phê, chiếc máy bay đột nhiên chao tiếp viên hàng cầm không chắc, nửa ly cà phê đổ xuống tài liệu của Viêm Lương phản ứng nhanh giơ tay che chắn, một phần văn bản tránh khỏi tình trạng dính nước cà phê, nhưng nước cà phê hắt xuống váy áo của cô, tạo thành vệt loang lổ."Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi" Cô tiếp viên hàng không vội vàng rút khăn này, tiếng cơ trưởng vang lên trong hệ thống truyền thanh "Máy bay gặp phải luồng khí lưu, đề nghị quý khách thắt dây an toàn."Viêm Lương nhanh chóng lau sạch nước cà phê trên tập tài liệu bị ướt, nhìn sang bên này thấy mấy tờ giấy rơi xuống lối đi, cô vội vàng cởi dây an toàn, đứng dậy đi nhặt tài có một bàn tay thò xuống nhặt tài liệu nhanh hơn Viêm Lương một một hành khách ngồi chếch phía sau ảnh đầu tiên đập vào mắt Viêm Lương là cánh tay đàn ông xắn áo sơ mi lên tận khuỷu, để lộ chiếc đồng hồ hàng hiệu và năm đầu ngón tay thon dài. Viêm Lương giơ tay định nhận tờ tài liệu và nói lời cám ơn, nhưng cô chợt khựng lại ngay trước khi mở vì lúc ánh mắt của cô dịch chuyển lên bờ vai đến gương mặt nghiêng của người đàn ông, cô thấy rõ ràng anh ta đang xem tài liệu của ta ngồi, còn Viêm Lương đứng. Từ góc độ của Viêm Lương, tuy không nhìn rõ gương mặt người đàn ông nhưng cô vẫn nắm bắt được ánh mắt sắc bén của anh ta khi anh ta đọc tài Lương ho khan một tiếng, giơ tay đến trước mặt người đàn ông, tỏ ý muốn lấy lại tài liệu. Cô đồng thời nhấn mạnh ngữ khí "Cám...ơn..."Đến lúc này người đàn ông mới ngẩng mắt anh ta đâu chỉ sắc bén, mà như con diều hâu rình cảm nhận duy nhất của Viêm Lương khi cô chạm phải ánh mắt của anh đôi mắt sắc bén đó ngay lập tức dịu đi, người đàn ông mỉm cười, trả tài liệu cho Viêm Lương nhanh chóng quay về chỗ ngồi. Sau khi sắp xếp lại đống tài liệu lộn xộn, cô không nhịn được quay đầu về phía người đàn ông. Nhưng lúc này, vị hành khách phía sau đang cúi đầu dùng bữa. Anh ta chỉ thuần túy là một người đàn ông xa lạ mà như cảnh tượng vừa rồi là ảo giác của cô, Viêm Lương lắc đầu quay lên.***Ba tiếng đồng hồ sau, chiếc máy bay hạ cánh, hành trình vượt đại dương cuối cùng cũng kết người đổ ra đại sảnh sân Lương sải bước dài đi tới nơi nhận hành lý. Cô có mái tóc đen, làn môi đỏ nổi bật, nhưng gương mặt vô cảm, đôi giày cao gót của cô nện cộc cộc xuống nền đá, rất có khí thế. Chỉ bộ váy liền của cô vệt cà phê đã khô, khiến cô hơi thảm Lương nhanh chóng lấy hành lý của mình. Cô định kéo va ly vào nhà vệ sinh đổi bộ quần áo sạch sẽ, nhưng trên đường đi cô bị một người đàn ông nho nhã mặc comple chặn lại."Có chuyện gì sao?" Viêm Lương đang vội nên tỏ thái độ không mấy hòa đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò, sau đó anh ta lấy một cái kính từ trong túi xách "Cái này của cô phải không?"Viêm Lương mở to mắt. Cô nhìn kỹ cái kính, quả nhiên là của cô."Tôi nhặt được ở trên máy bay."Viêm Lương bị cận nhẹ, chỉ lúc làm việc cô mới đeo kính. Sau khi xảy ra sự cố ở bữa trưa, cô không tiếp tục nghiên cứu tài liệu, vì vậy cô không rõ bị rơi kính từ lúc Lương lịch sự mỉm cười, cô đang chuẩn bị cám ơn và nhận kính, ai ngờ người đàn ông nhét kính vào tay cô, bên trong còn kèm một tấm danh thiếp."Nếu không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại." Người đàn ông lên Lương chỉ muốn bỏ đi ngay lập tức, nên cô không để ý đến câu nói kỳ lạ của người đàn ông. Cô nhận tờ danh thiếp, liếc qua rồi gật đầu biểu thị cáo từ. Sau đó Viêm Lương kéo va ly bước đi, để mặc người đàn ông đứng yên tại đến cửa cảm ứng ở đại sảnh sân bay quốc tế, nhìn thấy thùng rác ở bên cạnh, Viêm Lương lập tức ném tấm danh thiếp vào thùng ra ngoài, bên tai Viêm Lương vọng tới giọng nói quen thuộc "Viêm Lương!"Viêm Lương đứng ngó quanh, liền nhìn thấy Châu Trình đang đứng đợi cô ở cửa vẫy tay với cô và nở nụ cười dịu mặt lạnh lẽo của Viêm Lương cuối cùng cũng lộ tia xúc động, cô rảo bước nhanh hơn, chỉ một loáng đã đến trước mặt anh "Em vinh dự thật đấy, phiền giám đốc Châu đích thân đi đón em."Câu nói có hàm ý chế nhạo của cô làm Châu Trình mỉm cười bất lực "Chỉ một năm không gặp, miệng lưỡi em ngày càng ghê gớm.""Chỉ một năm không gặp, anh ngày càng đẹp trai ra."Thời tiết rất đẹp, ánh nắng chói chang khiến Viêm Lương nheo mắt, nụ cười của người đàn ông trước mặt còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời. Viêm Lương liền quay đi chỗ khác, cố gắng đè nén tà niệm vừa nảy sinh trong lòng "Đúng rồi, chú Châu đâu? Chẳng phải trước đây đều là chú phụ trách đón em hay sao?""Bố anh đưa phu nhân đi bệnh viện thăm ông già, hôm nay anh được nghỉ nên thay bố làm tài xế của em." Vừa nói Châu Trình vừa đỡ hành lý của Viêm Lương, đi ra bãi đỗ đó không xa có một chiếc xe sang trọng lặng lẽ đậu một chỗ. Cửa kính xe ô tô đen như mực, giống hệt đôi mắt người đàn ông ngồi ở hàng ghế phía ta đang nhìn ra ngoài cửa xe, bộ dạng có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rất sắc bén như có thể nhìn xuyên thấu người khác. Một tay anh ta chống lên thành cửa tì vào cằm, trên cổ tay là chiếc đồng hồ hàng hiệu, vỏ kim loại của đồng hồ còn không lạnh bằng gương mặt anh đàn ông vừa bắt chuyện với Viêm Lương đi khỏi cửa cảm ứng, nhanh chóng chui vào trong xe. Anh ta quay đầu nói với người đàn ông ở ghế sau "Tưởng tiên sinh, tôi đã thay anh trả đồ rồi."Người đàn ông ngồi sau không lên tiếng, thấy đôi nam nữ ở bãi đỗ xe cách đó không xa lên xe ô tô, anh ta liền thu ánh mắt, ra lệnh cho tài xế "Xuất phát!"***Châu Trình vừa nổ máy vừa quay sang hỏi Viêm Lương "Anh fax cho em tài liệu kinh doanh của công ty, em đã xem chưa?""Em nghiên cứu trong suốt thời gian ở trên máy bay, gần xong rồi.""Bây giờ công ty rất hỗn loạn, em phải nhanh chóng nắm bắt tình hình mới được. Đúng rồi, em về nhà trước hay đến thẳng bệnh viện thăm ông già?"Viêm Lương ngồi ở ghế lái phụ. Nghe câu hỏi của Châu Trình, sắc mặt cô trở nên u ám "Sức khỏe của ba em thế nào rồi?""Tuần trước ông ấy bị trúng gió, giờ vẫn còn nằm viện, tình trạng vẫn tạm coi là ổn định."Châu Trình tăng tốc, anh chợt nhớ ra một việc quan trọng, liếc nhìn Viêm Lương mới tiếp tục mở miệng "Chị gái em cũng đang ở bệnh viện."Ánh mắt đầy hàm ý của Châu Trình khiến Viêm Lương không mấy dễ chịu, cô lặng lẽ quay đi chỗ khác mà không lên tiếng."Viêm Lương, em đừng chĩa mũi nhọn vào cô ấy có được không? Coi như nể mặt anh đi."Viêm Lương nhếch miệng cười, nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo "Châu Trình, Từ Tử Thanh trong mắt anh là nữ thần, còn trong mắt em, chị ta chỉ là một đứa con hoang."***Viêm Lương cuối cùng quyết định về nhà, cô không muốn đến bệnh viện rồi lại gây ra mâu thuẫn gia mấy tiếng đồng hồ ngồi máy bay, cô dùng phần lớn thời gian đọc tài liệu nên tương đối mệt mỏi. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nằm trên ghế sofa xem tivi, cuối cùng cô mới cảm thấy thoải mái dễ Lương cầm điều khiển tivi bấm tung lung. Cô dừng lại ở một kênh, xem hết quảng cáo mới của nhãn hiệu "Phù Sinh Nhược Mộng" mới chuyển sang kênh tin tức bản nói ngọt ngào của người chủ trì vang lên "Những năm gần đây, công ty từng đưa ra dòng mỹ phẩm cao cấp "Phù Sinh Nhược Mộng" là tập đoàn Từ thị tụt dốc nghiêm trọng. Việc chủ tịch hội đồng quản trị Từ Tấn Phu bị trúng gió nhập viện đẩy công ty tới khó khăn mới. Theo một nguồn tin đáng tin cậy, Từ Tấn Phu đã thông qua công ty Lạp Đầu, tiếp xúc với nhân tài trong giới quản lý. Chủ tịch Từ có ý đưa người quản lý chuyên nghiệp tiếp quản công ty, nhân cơ hội này xóa bỏ phương thức kinh doanh gia tộc truyền thống trước kia..."Viêm Lương nhíu mày dán mắt vào màn hình tivi, bên ngoài đột nhiên có tiếng mở cửa. Viêm Lương lập tức chuyển sang kênh giải lại nằm xuống ghế một cách lười biếng rồi đưa mắt nhìn người phụ nữ đang đi vào "Mẹ đến rồi à?"Bà Viêm sa sầm mặt khi thấy bộ dạng của Viêm Lương."Đến Châu Trình còn biết đường đến bệnh viện thăm bố cô, cô thì hay nhỉ? Vừa về nước là trốn ở nhà xem mấy trò này." Bà Viêm đưa mắt về phía tivi "Thật chẳng ra làm sao cả."Viêm Lương tắt tivi, đứng dậy đi rót cốc nước cho bà Viêm để bà bớt giận "Chẳng phải mẹ ghét nhất gặp mẹ Từ Tử Thanh hay sao? Con nghe Châu Trình nói hai mẹ con Từ Tử Thanh đều ở bệnh viện. Con tưởng có mặt bọn họ, chắc chắn mẹ sẽ không đặt chân vào cổng bệnh viện nửa bước.""Tôi cũng chỉ vì cô mà thôi. Cô cũng biết bố cô yêu thương Tử Thanh, tôi đưa cô ra nước ngoài học MBA để sau này cô có khả năng kế thừa công ty. Bây giờ thì hay rồi, bố cô bị trúng gió, công ty loạn hết cả lên, Tử Thanh trực tiếp vào bộ phận chiến lược. Tôi gọi cô về nước ngay lập tức, là vì trong tình hình hiện tại, ai hiếu thuận hơn người đó có khả năng được bố cô chuẩn bị đưa lên. Cô chẳng hiểu gì cả? Dù chỉ làm bộ làm tịch cũng phải đi bệnh viện thăm bố cô. Ngộ nhỡ công ty rơi vào tay mẹ con Tử Thanh, đến lúc đó cô hối hận cũng đã muộn.""Vâng vâng vâng, mẹ nói đúng! Con biết mẹ dụng tâm lương khổ!" Viêm Lương vừa lấy lòng vừa đẩy mẹ ra khỏi phòng ngủ của cô "Dì Lương nấu canh ngon lắm, con cùng mẹ xuống dưới uống canh nhé!" "Cô đừng mồm mép với tôi. Nếu cô thật sự muốn tôi bớt lo thì mau nắm bắt công việc của công ty, để tôi khỏi trở thành trò cười trong thiên hạ, nói tôi đấu không lại người đàn bà thối tha đó nên mới để con gái riêng cưỡi lên đầu con gái tôi, tác oai tác quái. Nếu đúng là như vậy, tôi chỉ còn nước đeo mo vào mỗi khi ra ngoài.""Mẹ nói sao con sẽ nghe vậy, được chưa ạ?" Đến khi Viêm Lương nói câu này, bà Viêm mới bớt càu cùng, Viêm Lương chẳng được uống canh, bị bà Viêm sai đem canh đi bệnh viện thăm phòng bệnh cao cấp, hành lang trang trí như khách sạn năm sao. Viêm Lương vừa rời khỏi thang máy liền nhìn thấy Châu Trình đang đứng tựa vào lan can. Cô rón rén tiến lại gần vỗ mạnh vào vai Trình quay đầu, anh tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Viêm Lương "Chẳng phải em nói hôm nay không đến bệnh viện sao?"Viêm Lương nhún vai "Anh ở ngoài hành lang làm gì? Sao không vào phòng?""Ông già đang gặp nhân tài quản lý mà công ty Lạp Đầu giới thiệu nên bảo bọn anh tránh mặt.""Ai hả?"Châu Trình tỏ ra thần bí "Một nhân vật lợi hại."Viêm Lương chợt nhớ tới tin tức cô vừa xem trên tivi người quản lý chuyên nghiệp, thay đổi phương thức kinh doanh gia tộc truyền thống...Cô ngẫm nghĩ một hồi rồi chuyển sang đề tài khác "Từ Tử Thanh đâu rồi?""Cô ấy đưa mẹ ra xe, lát nữa sẽ quay lại."Thấy Viêm Lương không tập trung, Châu Trình lại nhắc nhở "Viêm Lương, đừng cãi lộn với cô ấy, được không em?"Đến lúc này Viêm Lương mới có phản ứng, cô cất giọng khinh miệt "Tại sao tất cả mọi người đều nghĩ em chĩa mũi nhọn vào chị ta, mà không phải chị ta chuyên nhằm vào em?"Không đợi Châu Trình lên tiếng, Viêm Lương quay người bỏ anh ở đằng sau gọi tên cô, cô cũng không dừng gia ngõ hẹp, Viêm Lương không ngờ cô lại đụng phải Từ Tử Thanh ở ngay cửa thang máy vừa mở cửa, Viêm Lương và Tử Tử Thanh kẻ ở trong người ở ngoài đối mặt nhau, cả hai cùng sững Tử Thanh có phản ứng trước, cô ta đi ra khỏi thang máy, nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt dò xét "Sao? Chịu quay về rồi à?"Viêm Lương cau mày "Hình như chị không có tư cách dùng ngữ khí đó với tôi.""Tôi đang thay bố hỏi cô. Tết năm ngoái cô không thèm về nhà, bây giờ nhà loạn hết cả lên, cô lập tức lộ diện. Người ngoài khó có thể không liên tưởng đến chuyện cô thừa dịp vớt vát lợi lộc."Viêm Lương đi qua người Từ Tử Thanh, nhưng bị ngăn lại "Sao cô đi vội thế?""Nếu chị không muốn tôi cho một bạt tai như lần trước thì mau tránh ra."Từ Tử Thanh cười cười "Cô không nói tôi cũng quên mất, tôi phải cảm ơn cái tát đó của cô. Nếu không nhờ cái tát đó, sao bố có thể cho tôi nhiều cổ phần như vậy?"Viêm Lương không kiềm chế nổi, nghiến răng nghiến Tử Thanh nói tiếp "Lúc đó mẹ cô tức giận như thế nào, cô không biết đâu. Trước đây mẹ cô đồng ý để mẹ con tôi vào cửa, là bởi vì mẹ tôi cam kết không tranh giành cổ phần với cô. Còn cô thì sao? Một cái tát đã hủy bỏ tâm huyết của mẹ cô bao nhiêu năm. Nếu tôi là mẹ cô, chắc tôi sẽ tức hộc máu mắt."Viêm Lương không tỏ ra tức giận, ngược lại cười nhạt. Khác với dung mạo thanh nhã của Từ Tử Thanh, ngũ quan của Viêm Lương tương đối rực rỡ, nụ cười khiến cô gương mặt cô có phần ngang ngược "Lẽ nào chị không biết, đàn ông thường có tâm lý bù đắp cho con cái của bà hai? Bố nợ mẹ con chị bao nhiêu năm như vậy, thậm chí đến danh phận cũng không thể cho mẹ chị. Lúc chị còn nhỏ, mỗi lần cùng mẹ chị về quê thăm họ hàng, có lần nào chị không bị người ta bàn tán xì xào ở sau lưng? Tôi tuyệt đối tán thành việc bố bỏ ít tiền bù đắp cho chị. Lại nói đến Châu Trình, tại sao anh ấy lại đối xử tốt với chị, chẳng phải vì thương hại chị hay sao?"Ánh mắt tóe lửa của Từ Tử Thanh khiến Viêm Lương vô cùng hài ở giây tiếp theo, Viêm Lương không cười nổi."Nhắc đến Châu Trình, tôi có một tin muốn báo cho cô biết." Từ Tử Thanh cố ý ngập ngừng "Anh ta cầu hôn tôi rồi."Giây phút đó, Viêm Lương cảm thấy chân tay cô lạnh mắt Từ Tử Thanh đầy vẻ đắc ý "Nhưng cô yên tâm đi, tôi sẽ không nhận lời anh ta, tất nhiên tôi cũng không buông tha anh ta. Người đàn ông làm em gái tôi bị tổn thương, tôi phải trói anh ta ở bên mình cả đời. Điều này cũng có ích với cô đúng không?"Viêm Lương cuối cùng không nhịn nổi, vung tay về phía Từ Tử Trình là tử huyệt của cô...Nhưng cái tát cuối cùng không rơi trên gương mặt vô tội của Từ Tử vì bàn tay Viêm Lương bị giữ kinh ngạc nhìn bàn tay đang cầm tay tay của một người đàn ông, trên đó có chiếc đồng hồ hàng hiệu quen Lương vội ngẩng đầu, liền chạm phải một đôi người đàn ông cô từng gặp trên máy bay, người đàn ông có đôi mắt khó quên.
Viêm Lương nói được làm được, dự án "Nhã Nhan" cứ có tiến triển mới, cô lập tức xuất hiện trước mặt Lộ Chinh vô cùng đau đầu. Người phụ nữ này nắm rõ hành tung của anh. Bất kể anh vừa kết thúc cuộc họp ra khỏi công ty, hay vừa đi công tác về, xuống máy bay là thấy bóng dáng cô ngay. Thậm chí có lúc anh ăn trưa ở một nhà hàng tư nhân, Viêm Lương đột ngột xuất hiện trước mặt anh, mỉm cười đưa tài liệu "Lộ tổng, mời anh xem qua."Viêm Lương tất nhiên giấu nhẹm chuyện cô tìm thám tử tư điều tra lịch trình của Lộ Chinh. Sau năm lần bảy lượt "tình cờ" gặp mặt, vừa nhìn thấy Viêm Lương, Lộ Chinh liền tỏ thái độ bất lực "Viêm tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi..."Lần này, Lộ Chinh cùng đối tác đi đánh golf tại một sân golf của tập đoàn. Lúc anh ngồi xe chạy qua quả đồi nhỏ, một chiếc xe khác từ phía xa chạy ngược về phía khi hai chiếc xe lướt qua nhau, Lộ Chinh mới phát hiện Viêm Lương đang ngồi trên chiếc xe đối phụ nữ bày ra bộ dạng kinh ngạc khi tình cờ gặp anh, cô bảo tài xế dừng Chinh cũng lịch sự ra lệnh tài xế "Dừng xe."Hai chiếc xe dừng cách nhau một đoạn. Bắt gặp nụ cười ngọt ngào của Viêm Lương, Lộ Chinh nhức đầu vô nói đến từ "lại", Lộ Chinh cố ý nhấn mạnh ngữ khí, thể hiện tâm trạng không hài lòng. Nhưng Viêm Lương chỉ mỉm cười đáp lại, sau đó cô mở miệng "Đó là do Lộ tổng và "Nhã Nhan" có duyên phận."Lộ Chinh lắc đầu. Rốt cuộc là nghiệt duyên mấy đời, anh mới đi đến đâu cũng đụng phải cô?Anh đoán động tác tiếp theo của Viêm Lương là lấy tài liệu khỏi túi xách, giống như cô thường làm vậy ở những lần gặp mặt trước đó. Quả nhiên, Viêm Lương cúi đầu rút tập báo cáo tiến độ mới nhất của "Nhã Nhan" đưa đến trước mặt Lộ Chinh "Lộ tổng, đây là số liệu quảng cáo trên các đài truyền hình lớn của "Nhã Nhan" và tổng giá trị đơn hàng của các đại lý ở các tỉnh. Mời Lộ tổng xem qua."Mấy lần trước, Lộ Chinh đều lịch sự nhận tài liệu, giở qua vài trang gọi là tượng trưng. Thế nhưng, người có giáo dục tốt đến mấy, sau năm lần bảy lượt bị quấy rối, chắc cũng không chịu đựng nổi. Lần này, Lộ Chinh không nhìn tài liệu mà đưa thẳng cho người trợ lý ngồi bên cạnh. Sau đó, anh quay sang nói với Viêm Lương bằng một giọng vô cùng trịnh trọng "Viêm tiểu thư tha cho tôi đi, được không?"Tuy lời nói có vẻ xuống nước nhưng thái độ và ngữ khí của Lộ Chinh theo kiểu bề trên. Viêm Lương không tỏ thái độ, cô vẫn giữ nụ cười đúng mực trên môi "Lộ tổng, tôi không làm phiền anh chơi bóng. Chúng ta gặp lại sau."Nói xong cô liền bảo tài xế lái xe đi mất, để lại Lộ Chinh ngồi trong xe của mình, lắc đầu bất lực.***Bám riết Lộ Chinh lâu như vậy mà vẫn không đạt được hiệu quả, Viêm Lương sắp mất hết sự nhẫn nại, nhưng cô không nghĩ ra cách khác hay hơn. Khi có báo cáo tiêu thụ tháng đầu tiên của "Nhã Nhan" kể từ khi tiếp quản nhãn hiệu, cô liền gọi điện cho thám tử tư, hỏi về hành tung của Lộ rõ tín hiệu điện thoại của đối phương không tốt hay vì nguyên nhân khác, thanh âm của người thám tử hơi kỳ lạ, anh ta lắp bắp "Lộ tổng...đang ăn trưa tại nhà hàng xoay...nhà hàng xoay trên tầng cao nhất khách sạn Minh Đình..."Viêm Lương không nghĩ ngợi nhiều, cô chỉ nói "tôi sẽ tới đó ngay" rồi lập tức cúp điện Lương vội vàng lái xe đến khách sạn Minh Đình. Chỉ mất mười mấy phút là tới nơi, cô đi thẳng tới thang máy lên nhà hàng xoay ở tầng trên cùng. Vừa vào nhà hàng, Viêm Lương liền nhìn thấy tay thám tử tư ngồi ở vị trí bên cửa sổ, còn Lộ Chinh không thấy bóng Lương nghi hoặc tiến lại gần "Anh ta đâu rồi?"Tay thám tử ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt vô cùng căng thẳng. Anh ta há miệng, như muốn nói điều gì đó nhưng không thể cất lời. Viêm Lương đang đợi câu trả lời của tay thám tử, đằng sau đột nhiên vang lên thanh âm quen thuộc "Viêm tiểu thư, trùng hợp quá."Viêm Lương giật mình, ngần ngừ vài ba giây mới quay Chinh quả nhiên đang đứng đằng sau này, Viêm Lương không cười Chinh nửa cười nửa không nói với Viêm Lương "Tôi còn cảm thấy khó hiểu, không biết tại sao vị tiên sinh này vô duyên vô cớ bám theo tôi mấy ngày nay." Nói đến đây, anh đi vòng qua Viêm Lương, đến bên thám tử tư mặt mũi tái mét và từ tốn đặt điện thoại di động của tay thám tử tư lên bàn "Hóa ra anh ta được Viêm tiểu thư thuê."Tay thám tử tư cầm điện thoại, không dám ngẩng đầu lặng lẽ chuồn mất. Viêm Lương đoán đây không phải lần đầu tiên anh ta bị bắt tại trận, nhưng nhìn bộ dạng vô cùng căng thẳng, chân tay run cầm cấp của anh ta, có thể thấy anh ta rất sợ Lộ Chinh. Đến giờ anh ta biết đụng phải một nhân vật lợi hại, hoặc giả trước khi cô tới đây, Lộ Chinh đã dọa nạt anh ta...Viêm Lương không nghĩ ngợi nhiều, bây giờ ngay cả bân thân cô rơi vào tình huống khó xử. Cô ngước nhìn Lộ Chinh, đại não bắt đầu tổ chức ngôn lúc Viêm Lương còn chưa biết giải thích với Lộ Chinh thế nào, anh đột ngột mở miệng "Lần này cô định cho tôi xem tài liệu gì?"Viêm Lương ngây ngờ vực quan sát Lộ Chinh vài giây mới ngập ngừng rút tài liệu. Khác với những lần trước, lần này Lộ Chinh nhận tài liệu, kéo ghế ngồi xuống rồi giở từng trang xem kỹ Lương định thần ngay tức thì, cô kéo ghế ngồi xuống cạnh anh, ghé sát giảng giải "Đây là số liệu kinh doanh của "Nhã Nhan" trong ba năm trở lại đây. Mấy năm trước quả thật tình hình kinh doanh rất ảm đạm, nhưng vài tháng gần đây đã tăng lên rõ rệt. Tuy lượng tiêu thụ không bằng các nhãn hiệu khác có trong hệ thống của Minh Đình, nhưng có thể thấy sau khi thay đổi mẫu mã bao bì, sức cạnh tranh của "Nhã Nhan"..."Viêm Lương còn chưa nói hết câu đã bị Lộ Chinh cắt ngang "Thím giúp việc ở nhà tôi mười mấy năm hôm qua tình cờ nhìn thấy tập tài liệu của cô khi giúp tôi dọn phòng, thím ấy nói cho tôi biết, thế hệ của thím ấy có rất nhiều người dùng "Nhã Nhan". Hình như..."Nhã Nhan" được thế hệ trước ưa chuộng?"Đây quả thực là ưu thế của "Nhã Nhan", Viêm Lương đương nhiên thừa nhận "Đúng vậy."Viêm Lương định đi sâu vào điểm này, nhưng bắt gặp một tia khác thường trong đáy mắt Lộ Chinh, cô lập tức chuyển sang hướng khác "Nhưng chúng tôi đã định vị lại "Nhã Nhan". Hiện tại, sản phẩm chủ yếu nhằm vào giới trẻ. Chúng tôi không chỉ cải tiến thành phần và công thức sản phẩm mà còn mời ngôi sao nổi tiếng làm người đại diện phát ngôn. Chúng tôi tạo nên một nhãn hiệu dành cho giới trẻ, vì dù sao bọn họ mới là chủ thể của sức mua."Rõ ràng đây mới là câu trả lời khiến Lộ Chinh hài Chinh xem đến trang cuối cùng mới buông tập tài liệu, hành động này là một sự khích lệ to lớn đối với Viêm Lương. Trong lúc Viêm Lương còn đang ngẫm nghĩ về kế hoạch "tình cờ gặp gỡ" tiếp theo, Lộ Chinh đột ngột lên tiếng, cắt đứt ý nghĩ của cô "Lúc nào cô rảnh? Tôi sẽ sắp xếp để cô gặp và thảo luận cụ thể với giám đốc Minh Đình Square và Bách hóa đại lầu Minh Đình."***Ra khỏi khách sạn Minh Đình, Viêm Lương ngẩng cao đầu, thở một hơi dài thỏa mãn. Bầu trời hôm nay xám xịt nhưng cô vẫn thấy rất rồi mới có tâm trạng vui vẻ, tất nhiên nên tìm một người chia sẻ. Sau khi ngồi vào xe ô tô, Viêm Lương không vội nổ máy mà rút điện thoại di thói quen, cô tìm đến số của Châu Trình. Nhưng vừa định gọi đi, ngón tay cô đột nhiên bất động. Ngẫm nghĩ một lúc, Viêm Lương mở lại danh bạ, chọn tên Tưởng Úc Nam. Tim Viêm Lương bỗng dưng đập nhanh một nhịp, cô vội bấm phím gọi, phảng phất như chậm một giây cô sẽ hối ba hồi chuông điện thoại, đầu kia truyền đến giọng nói quen thuộc "A lô!"Chỉ một từ đơn giản, nhưng đủ khiến Viêm Lương hồi hộp vô cớ. Trong chốc lát, cô không biết phải mở miệng như thế bên kia điện thoại im lặng vài giây, Tưởng Úc Nam đột nhiên cười khẽ "Em đừng nói cho tôi biết, Lộ Chinh đã bị em thuyết phục đấy nhé."Bị anh nhạy bén đoán ra tâm tư, Viêm Lương không thể không kinh nào anh có thể đoán ra sự việc thông qua hơi thở của cô? Viêm Lương lắc đầu, nói bằng một giọng nghiêm túc "Còn một bước nữa, nhưng cũng sắp thành công rồi.""Thế thì không được rồi." Tưởng Úc Nam bỗng nghiêm Lương không hiểu "Sao cơ?""Một nhà doanh nghiệp thành công trên thương trường dễ dàng bị một người phụ nữ thuyết phục như vậy, nguyên nhân chỉ có một..."Tưởng Úc Nam cố ý dừng lại, Viêm Lương khóc cười không xong "Anh tưởng ai cũng t*ng trùng lên não như anh hay sao? Động một tý là nghĩ đến chuyện bậy bạ."Đầu kia điện thoại rõ ràng không có bất cứ hồi ứng nào, nhưng Viêm Lương cảm thấy Tưởng Úc Nam lúc này đang mỉm cười. Thậm chí trong đầu cô còn vụt qua hình ảnh gương mặt anh với nụ cười nhàn nhạt cố đó Tưởng Úc Nam nói "Tại sao em không lý giải thành, bởi vì sức hút của em quá lớn nên tôi không thể kháng cự."Viêm Lương không nhịn được bật cười thành tiếng, cô vui vẻ phản pháo anh một câu "Tổng giám đốc hãy dành những lời đường mật này cho người đàn bà khác đi."Nói xong cô liền cúp điện khi nổ máy, Viêm Lương ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp gương mặt rạng ngời của cô trong gương chiếu mặt đầy ý cười, hạnh phúc như một người đang Lương giật mình kinh hãi bởi ý nghĩ này.
nua hoan nua ai